Monday, July 20, 2009

chùm thơ tình mạng ảo




Gặp người mạng ảo cũng thương thương
Cũng vấn cũng vương ốm khác thường
Sáng sớm đi làm hồn chạy mất
Đêm khuya ngồi lặng vía ra đường
Đông về trời đất đầy ngao ngán
Hè đến mây sao lụt vấn vương
Chín hẹn mười chờ người mạng ảo
Bao giờ chim nặn dưới bờ mương




Nhớ người mạng ảo ngồi làm thơ
Ba chữ gửi đi để được mơ
Chữ viết như gà đang đứng bới
Tại vì yêu quá viết thơ nhanh

Ngày xưa quê mẹ có lá chanh
Có con gà mái kêu cục tác
Mẹ làm mâm cỗ mời ba em
Sân nhà tràn ngập ánh trăng lành

Bây giờ mạng ảo thấy em xinh
Nhớ lá chanh kia đượm chữ tình
Ước chi mẹ còn làm mâm cỗ
Cho mình gặp lại những ngày xưa

Biết rồi mạng ảo xa xôi lắm
Mà sao mình cứ đắm vào yêu
Hôm nay đi làm bạn bè nhắc
Trông kìa ngủ ngật ốm tương tư

Ngoài kia sao phố vắng bóng người
Biển không có sóng , trời không gió
Vào nét ngồi im buồn không ngó
Giờ này chẳng biết em ở đâu



..................

Đố ai đo được trời cao
Đố ai biết được tại sao yêu nàng
Nàng tiên ở tận bên đàng
Mà sao mình vẫn mơ màng gió trăng

Đùng đùng trời kéo mưa răng
Chợ không người họp đóng băng lạnh lùng
Lang thang trong chợ người dưng
Bới trong blog theo lưng người tình

Người thật mạng ảo tình xinh
Cũng yêu cũng hẹn đinh linh đợi chờ
Gặp nhau thấy mặt bất ngờ
Người xưa trong mạng bây giờ ở đâu?




..............

Gặp nhau trong mạng ảo
Cảm phục tài thơ ca
Bẻ câu ni làm quà
Tưới mát ngày hanh hao

Sao mình chưa gặp mặt
Sao cánh đồng chưa gặt
Nơi ấy lúa chín vàng
Phải chăng tình mạng ảo

Em ơi mình là đảo
Cô đơn trong biển xanh
Sóng em vẫn ướt mềm
Bờ cát vàng nín lặng

Yêu người trong im ắng
Một mình trước màn hình
B log em rất xinh
Quanh mình sao trống vắng

Đêm nôn nao mong sáng
Ngày lại muốn mau đêm
Ước sao mái tóc mềm
Gặp ngay trên mạng ảo


.....................


Khi em đi ngủ , anh dậy đi làm
Khi anh mơ màng em lại làm công
Trái đất chia đôi hai đầu sáng tối
Cho giấc mộng nàng nối giấc mộng anh

Ngại chi em ơi nắng hanh đầu cành
Cơn mưa mùa hè không lụt biển xanh
Em đã đến như trăng rằm giọt nắng
Sáng con đường làng , ấm mùa đông anh

Đại dương mênh mông con sóng dâng trào
Bến bờ em, anh rì rào sóng vỗ
Con thuyền đi xa căng buồm no gió
Hẹn ngày về bến đó có em anh

Ừ thế nhé em ơi dù có đợi
Tháng năm dài không đứt sợi niềm tin
Dù rất mỏng hai bên bờ xa cách
Đến hẹn lại về mình có hội Lim

Yêu em lắm anh dâng trọn trái tim
Cho dòng sông kia im lìm về biển
Đừng nổi sóng đừng giận hờn em nhé
Từ đại dương một cánh én bay về.



.............

Hè đỏ lửa 2

Cả trại Quảng Ninh nhốn nháo khi nghe tin bên Hải Phòng bắt đầu phá rào đánh sang.
Bấy giờ đang giữa trưa ngày hè tháng tám. Bên ngoài nắng như đổ lửa. Bên trong thì nóng như cái hầm .
Mình đương ở trần , ngồi chơi cờ trên tầng ba với mấy anh em . Nghe tiếng báo động, ai cũng hốt hoảng. Ngoài sân , Hải Phòng đang nã pháo 105 li tới tấp , những quả đạn gang bay vù vù , chúng rơi xuống nền xi măng xì khói, tóe lửa. Có cả những trái đạn bắn quá mạnh , vượt hàng rào ra ngoài phố .

Cái hàng rào bằng tôn 3 li ngăn cách hai phân trại, đang bị bên Hải Phòng đập phá rầm rầm. Tiếng hò hét của mấy ngàn con người vang trời , vang đất. Ai cũng gươm giáo sáng loáng , khí thế tiến công hừng hực.

Phong bá Địa cởi trần , tay kiếm tay lá chắn đi đi lại lại hò hét....giết ..giết

Đám đàn em thì hì hục quai búa phá hàng rào,

Phải công nhận những thứ đồ làm ở tư bản tốt hơn ở nước mình . Cái hàng rào trông mỏng manh là vậy mà mấy chục người lực lưỡng phá mãi không xong. Tiếng búa đập vào tôn, vào cọc sắt kêu chan chát chói tai. Hàng rào vẫn đứng sừng sững , họ chỉ có thể phá một lỗ chứ không thể làm đổ được hàng rào.

Bên phân trại Quảng Ninh mọi người chạy ngược , chạy xuôi như kiến vỡ tổ. Lý Mạnh đầu trần chân đất , tay kiếm lăm lăm vừa đi vừa hô lệnh tổng động viên . Theo lệnh thì ai cũng phải có vũ khí, ai cũng phải tham gia đãnh giặc.

Hắn tuyên bố : Giặc đến nhà , đàn bà cũng đánh. Ai có gươm dùng gươm . ai có giáo dùng giáo. Ai không có gươm giáo thì dùng gạch , đá .

Những người già yếu , bệnh tật , con nít được đưa về tuyến sau . Đó là khu sau cùng của nhà trại.

Những chiến sĩ dũng cảm như Hòa teo , Bình đẩu, Tú mão , Công ma đói , Hùng trột , ai cũng lăm lăm tay kiếm , tay giáo dẫn đầu toán quân của mình tiến lên phía trước. Án ngữ các cửa ra vào .

Không khí chiến tranh đã đến , mùi máu đã đến . Có người mới nghe thấy tiếng phá rào đã vãi cả đái , kéo kín màn gió nhà mình chắp tay khấn trời khấn phật , cứ vái như tế sao.

Nhưng cũng có những người rất dũng cảm. Họ sẵn sàng hiến dâng căn nhà nhỏ bé của họ cho cuộc kháng chiến .Họ phá ra để lấy những khung sắt làm gậy tầm vông, những thanh sắt mỏng hơn làm kiếm.

Một ông già người Quảng Bình vừa dùng kìm tháo giường nhà mình vừa khóc. Ông nói: Ngày chiến tranh đánh Mỹ ông đã rỡ nhà làm cầu cho xe bộ đội chở đạn vượt qua hố bom , nay ông lại phải rỡ nhà làm vũ khí .

Mình và mấy anh em đi cùng thuyền cũng được trang bị vũ khí. Mỗi người một thanh kiếm, làm bằng những thanh sắt mới tháo ra từ giường của mình. Anh Hà đang dùng cái khăn mặt quấn vào thanh sắt làm cái cán cầm cho khỏi đau tay. Hôm trước mấy anh em cứ hì hục mài mài giũa giũa, kể cũng sắc ra phết.

Mình cầm thanh kiếm của anh ngắm nghía. Chà chà ..Đâm như thế nào nhỉ , sao đâm cho có hiệu quả chứ, ngày trước trong trường phổ thông không ai dậy môn đánh kiếm , đánh giáo .

Có lúc cứ tưởng tượng quân địch chạy thẳng vào mình, hai hay ba thằng gì đó. Tay lăm lăm kiếm Nhật, một thằng chạy trước gặp mình , hắn vung kiếm định chém ngang cổ .

Bấy giờ mình sẽ bắt chước Checmen, một anh hùng trong phim Liên xô. Nhảy sang một bên, hơi cúi xuống, xoay người thọc một nhát thẳng vào bụng bên trái hắn , ...Chết cha mày chưa ...Không biết tao là anh hùng à. Rồi mình sẽ được thưởng huân huy chương , cái huân chương nào cũng đỏ ối trước ngực . Rồi được lên chức đầu gấu ...Khối em mê .. con gái cứ chạy theo mỏi cẳng ...Rồi mình sẽ chọn em nào đẹp nhất ...hi..hi..

Nghĩ đến đấy tự nhiên thấy mỉm cười , thì ra chiến tranh cũng mang lại khối lợi lộc cho kẻ chiến thắng. Trong chiến tranh càng giết được nhiều người càng nhiều huân chương. Gia đình , anh em càng vinh dự.

Không biết ở việt nam ngày trước , mỗi huân chương được đổi bằng bao nhiêu mạng người , còn ở đây Lý Mạnh đã nói : ai giết được một người , hoặc làm bị thương một người thì được thưởng một bao thuốc lá .

Mà biết làm sao tránh được cảnh giết nhau, đã lâm trận mình không giết nó , thì nó giết mình. Cũng như ngày xưa , bộ đội không giết ngụy thì ngụy giết bộ đội.

Bên ngoài hàng rào , Hải Phòng đã phá được một lỗ , họ đang làm cho nó to hơn. Đạn 105 li vẫn câu sang tới tấp để yểm trợ cho phá rào.

Quảnh Ninh phản pháo it hơn , theo lệnh cấp trên, họ phải để dành đạn.

Hơn một tiếng đồng hồ , cuối cùng Hải Phòng đã phá một lỗ to tướng.

Phong bá Địa dẫn đầu đoàn quân tiến vào sân Quảng Ninh, vừa mới vào được mấy bước . bị bên Quảng Ninh bắn đạn tới tấp như mưa rào . Phong bá Địa tay kiếm , tay lá chắn vẫn lừ lừ tiến tới .

Phải nói hắn rất dũng cảm , y như anh hùng Lê Mã Lương trong trận Khe sanh năm 72 đánh Mỹ. Hắn không hề sợ chết , tả đột hữu xông nhanh như cướp.

Ban đầu Lý Mạnh định giáp la cà , đánh áp đảo . Nhưng thấy quân Hải Phòng mạnh quá nên thay đổi chiến lược.

Quân chính quy được rút hết về án ngữ tại ba cửa chính , dùng chiến thuật đánh du kích , bảo toàn lực lượng.

Ba anh em Lý Mạnh án ngữ cửa chính , Bình đẩu lãnh đạo một đội quân án ngữ cửa thông xuống bếp. Hòa teo cầm một đội quân chặn cửa hậu . Hùng trột lãnh một đạo quân tiếp ứng cho cả ba phía , bên nào cần tiếp viện sẽ có hùng trột.

Ngoài sân, quân hải phòng đã tràn đầy như kiến. Họ dàn hàng ngang , ai cũng hừng hực khí thế , gươm giáo tua tủa.

Rồi từng hồi đạn gang , đá bắn vào hai bên thành cửa , va vào tôn nhà kêu chan chát. Một vài người đã bị thương, đang được đưa về tuyến sau cho các bà , các cô băng vết thương.

Long Tấn Quỷ người Cửa Ông bị dính một viên vào đầu , máu chẩy dòng dòng. Vợ hắn xé áo băng vết thương cho hắn, đầu hắn trắng xóa , máu vẫn chẩy ...mặc ..hắn lại cầm giáo tiến lên đầu hàng quân.

Khoảng 3 giờ chiều Hải Phòng ngừng bắn pháo. Họ bắt đầu tổ chức các cuộc tấn công giáp la cà. Đợt đầu khoảng hơn năm trăm người ào ạt tiến thẳng vào cửa chính .

Ba anh em Lý Mạnh phản công quyết liệt , đạn pháo huy động tối đa, Pháo bắn như mưa. Quân Hải Phòng người thì bị vào đầu ngục ngay tại cửa , người thì bị vào chân , tay. Máu chẩy be bét, tiếng la hét ôi ối.

Gần một tiếng, hai bên cứ xông lên lại lùi , xông lên lại lùi . Cuối cùng Hải Phòng phải tạm nghỉ . Quân đội được đứng dọc bờ rào tránh nắng, tránh đạn bắn tỉa từ phía Quảng Ninh.

Trong trại Quảng Ninh mọi người thu dọn chiến trường , chuản bị cho trận tấn công mới.

Lúc này cảnh sát Hồng Kông đã bao vây kín bốn sung quanh trại. Họ đã đến từ buổi sáng , khi họ thấy Hải Phòng chuẩn bị phá rào . Nhưng họ không vào trại,không can thiệp, Bây giờ mục đich của họ là không cho thuyền dân chạy chốn ra ngoài phố. Họ cứ để mặc cho dân Việt giết dân Việt .

Trên trời tiếng máy bay bà già bay phành phạch, không biết ở đâu ra mà nhiều thế, bốn năm cái , có cả máy bay quân đội , chúng cứ vòng đi vòng lại , mấy cái máy bay của dân sự thì bay sát nóc nhà chụp ảnh , quay phim.

5 giờ chiều bất ngờ Hải Phòng lại tấn công , lần này chúng tập chung hết lực lượng , ào ạt tiến vào cả ba cửa . Tại cửa chính Lý Mạnh đánh rất anh dũng, quân Hải Phòng không làm sao tiến vào được . Tại cửa giữa , Hải Phòng đánh bật Bình đẩu lui về phía sau . Ở đây tận chiến rất ngay go , Hùng trột tiếp viện hơn một trăm quân giành giật từng thước đất , từng góc nhà . Các bà mẹ viện trợ kịp thời những chai dầu bọc vải đốt khói mù mịt ném ra cửa . Hải Phòng không biết đâu là ta , đâu là địch.

Cuối cùng Bình Đẩu và Hùng Trột đã lấy lại được cổng giữa , Hải Phòng bị đánh rát quá phải rút quân.

Trong khói lửa mù mịt , Lý Mạnh phong cho Bình Đẩu cái tên mới . đó là đại tướng Ngô Quang Trưởng ...Tướng Ngô Đẩu. Mấy người ba tầu quận năm nói ngọng cứ gọi
Ngô cẩu ..ngô cẩu < CẨU.... tiếng Trung Quốc là chó > . thế mới chết chứ , may mà tướng Ngô Quang Trưởng Bình Đẩu không biết tiếng tầu, mới nị cả đời hắn đi tù suốt , làm gì có đến trường.

Trời sẩm sẩm tối thì Hải Phòng rút quân về trại mình , để lại bên sân trại Quảng Ninh gạch đá ngổn ngang , máu me be bét khắp sân . Trong trại giường trõng gẫy nát, khói bụi mù mịt, người khóc, người cười ầm ỹ .

Quảng ninh do sử dụng chiến thuật đánh du kích nên bị thiệt hại ít hơn Hải Phòng.
Họ chủ yếu lợi dụng những góc nhà , cánh cửa , góc giường đánh bật Hải Phòng.

Khoảng hơn chục người bị thương đang rên rỉ , chỉ có hai người bị giáo đâm xuyên qua bụng , một người gất sỉu , người kia lấy bát úp vào vết thương để ruột không lòi ra ngoài.
Mấy bà già đang băng lại vết thương cho mấy người bị nhẹ hơn. Ai cũng cầu mong cảnh sát Hồng Kông vào nhanh để đưa những người này đi viện.


Bên ngoài cảnh sát Hồng Kông bắt đầu vào đầy sân, có người chửi ..Mẹ bọn chó ..nó để người ta đánh nhau chết nó mới vào can thiệp.

Cảnh sát dùng loa gọi hết mọi người ra sân ngồi thành hàng , ai đi ra cũng phải đưa hai tay lên đầu , đàn bà , trẻ nhỏ ngồi sang một bên . Đàn ông , không phân biệt già trẻ , tất cả ngồi sang một bên. Ai đi ra mà lớ ngớ là ăn rùi cui ngay.

Sau khi tất cả đã ra ngoài sân, chỉ còn lại những người bị thương không đi được , Những chiến sĩ dũng cảm cũng ở lại trong nhà trại .

Cảnh sát họ vào khiêng đi hơn chục người bị thương , có cả những người sắp chết vì bị thương lặng .

Bên ngoài họ kiểm tra hễ ai có vết máu trên người là họ bắt đi , kết quả bên Quảng Ninh hơn năm mươi người bị bắt . Họ được chuyển sang trại khác , một số ít thì bị bắt vào tù . Thực ra là họ được chuyển từ trại tù này sang trại tù khác.

Mình và đám anh em đi cùng tầu may mắn không ai bị chuyển trại . Cánh cửa thông thương hai trại vẫn bị khóa chặt, ngay đêm đó , họ cho người vào hàn lại lỗ thủng hàng rào .
Ngoài trời đêm đã xuống . mặt trời đã tắt từ lâu. một mình mình lang thang bên cạnh cái lỗ rào vừa được hàn lại kín mít.

Không biết cái lỗ hàn này thọ được bao lâu , vì bên kia , bên sân Hải Phòng, Phong bá Địa vẫn không bị chuyển trại . Hắn đang đi gần hàng rào , miệng chử bới om sòm.

Những hàng rào thép gai cao vượt cả chục mét che hết ánh sáng,
Trời phố Hồng Kông nhiều đèn sáng thế mà trong trại vẫn tối đen như mực.

Sunday, July 19, 2009

mạ cả

Mạ Cả là tên gọi một cái bãi tha ma ở quê mình . Không biết mạ cả có từ bao giờ, chỉ biết nó rộng lắm, nhìn hết tầm mắt không hết mạ cả.

Mạ cả có rất nhiều mả , khắp nơi ai chết cũng đem về chôn ở đây, từ thằng ăn mày chết đường chết chợ, đến ông tướng chết trong chiến trường. hết thẩy tụ về đây hội ngộ. Không ai đếm được nó có bao nhiêu cái mả, nhiều lắm , đủ các loại.

Những cái lâu năm đã cũ thì chỉ còn lè tè như nắm đất ,đã thế mà người ta cũng phân biệt giai cấp , giầu ngèo .

Những cái mộ nhà ngèo thì chỉ là một ụ đất nhỏ ,thậm chí còn bị sụt nở do mưa gió , lâu ngày không ai chăm nom. Còn những cái mộ nhà giầu , mộ của quan chức lãnh đạo thì xây khang trang lắm. Cái nào cũng to , đẹp .

Ngồi trên lưng trâu cứ thấy cái nào xây bằng gạch , quét vôi trắng toát bên ngoài là mộ cán bộ , không là cán bộ cũng là mộ địa chủ cường hào ngày xưa.

Có rất nhiều câu chuyện rùng rợn về mạ cả do người lớn kể lại. Nào là ma chơi , rồi ma đói, ma khát chặn đường .


Trong làng có mấy cô dân quân thường đi trực triến ban đêm qua mạ cả , cô nào cũng bị ma chơi nó hiếp. Chẳng biết chuyện ma chơi hiếp có thật hay không , nhưng việc các cô có con là chuyện thật . Bây giờ mấy đứa trẻ, con của ma đang học ở trường trên huyện.
Những đêm mưa phùn người ta thường thấy những thây ma trắng bay lờ nhờ ở mạ cả, sợ lắm

Nhưng mạ cả đối với bọn trẻ trâu chúng mình laị là thiên đường


Ngày còn bé , mình hay theo các anh chăn trâu ra mạ cả chơi . Chơi đủ các trò , từ bịt mắt băt dê , chốn tìm , đến chơi bắn nhau , chia đôi số người một bên là quân ngụy , một bên là bộ đội. Rồi lấp sau những cái mả, dùng hai ngón tay làm súng ngắn , lấy một cành tre làm súng đại liên . Mồm cứ tằng.. tằng ...Nhiều khi bắn mỏi mồm mà quân nó không chịu chết , tức không chịu được.

Bọn thằng Đuốc con ông Đóm chơi rất hay ăn gian, nhiều lần mình bắt chết nó rồi mà nó vẫn cãi . Nó cãi là nó lấp đằng sau cái mả ông chủ tịch thì làm sao mà chết được.

Mả nào cũng chỉ là mả thôi làm chi có thần thánh , mình cãi lại.


Ngày đó mình hay ngồi trên lưng Trâu để đếm mả , đếm mả để phân chia hai miền, chơi trò bắn nhau .

Bên bộ đội lấy mười mả , thì bên quân ngụy cũng chỉ được mười mả , nếu bên nào ăn gian dùng thêm mả , sẽ bị phạt nhẩy lò cò .

Có những hôm trăng sáng bọn mình chơi thông đêm , gió mát đêm khuya , chạy mệt lăn ra mả ngủ quên đến sáng mới về.

Suốt cả thời niên thiếu chơi ở mạ cả , chẳng bao giờ thấy ma.

Còn nhớ cái mả của ông chủ tịch huyện to tổ bố. Nó được xây rất công phu , nghe nói người ta phải lấy đá từ tận Thanh Hóa , lấy cát tận sông lô , lấy sỏi tận Quảng Ninh về xây mả . Còn cái quan tài thì được mua tận bên Liên Xô. Cái mả được đặt gần như ở giữa bãi tha ma. Bên ngoài quét vôi trắng , lại có kẻ cả mấy hàng chữ. Đời đời nhớ....


Bọn mình phải hai ba đứa kiệu nhau mới trèo lên được cái mả . Ngừơi lớn nói cái mả đó thiêng lắm , có hôm mình nghe anh Chiến con ông Trường nói thế.

Mình cãi lại ...làm gì thiêng , bọn em chơi ở đó cả đêm không thấy gì ...

Anh Chiến nói ...Không thiêng sao dân làng ai cũng mang lễ đến mả ổng cúng. người thì cúng gà , người thì cúng heo , có cả người cúng cả thịt voi , thịt hổ mang từ trong tây nguyên .
Cứ ngày rằm , đầu tháng ,hay những ngày lễ, người ta không biết từ đâu đổ về đông như kiến , xếp hàng chờ đến lượt dâng đồ lễ.

Ai nhìn cái mả trắng cũng khen gia đình con cháu ông ăn ở có đạo đức. Người ta khen ông là người có phúc. Người có công đánh giặc. Mấy chục năm ông theo kháng chiến giết được bao nhiêu là giặc. Bao nhiêu ngụy quân ngụy guyền đã phải chết dưới mũi súng của ông. có Người còn kể hồi năm mậu thân 68 ở huế , chỉ trong một ngày mà ông giết hàng trăm người .


Ông có đứa con trai duy nhất hiện đang làm bí thư tỉnh nhà , thi thoảng mới thấy nó về đây thắp hương cho ông , còn đa số những lần khác nó thuê người mua đồ cúng, thuê người thắp hương cho ông.

Chả biết ông nằm dưới mả vui hay buồn mà hồi kỷ niệm 10 năm thống nhất tổ quốc, cái mả của ông đột nhiên bị sạt một góc. mọi người sợ hãi bàn ra tính vào. có người nói đấy là cái điềm gở cho dòng họ nhà ông, vì khi còn sống ông giết nhiều người quá. Không khéo chuyến này thằng con đang làm bí thư mất chức như chơi.

chuyện sẽ không có gì để kể , nếu cái hồi bao cấp cái hồn ma ông chủ tịch không hiện về . Hồi đó cả nước đói lắm , không biết dưới mả có đói không mà cứ đêm đêm ngoài mạ cả lại có một bóng người mặc bộ quần áo ca ki trắng hiện lên , râu tóc rũ rượi. Dân làng xung quanh mả cả cứ một đồn thành mười , rồi tiếng tăm về con ma quần áo ca ki vượt ra khổi mấy bụi tre làng , dân trên phố huyện lũ lượt kéo nhau về mà cả cúng bái . Họ xây ngay bên cạnh cái mộ ông chủ tịch một cái miếu để mọi người tiện cho việc đốt vàng mã , hương khói.

Saturday, July 18, 2009

Hè đỏ lửa 1

đã cả tuần nay , trời nắng như thiêu như đốt. Ngoài sân nền xi măng , hơi nóng bốc lên hừng hực, Ai mà quên không mang dép , nếu đi trên cái nền sân trại giữa trưa nắng thì chỉ còn đường đi viện vì phỏng chân.

Hơn hai ngàn con người , già trẻ , gái trai thuộc phân trại Quảng Ninh rúc hết vào trong một dãy nhà dài , to , mái cao đến cả chục mét.

Phía trên gần mái trần có lắp những cái quạt thông gió to tổ bố, chạy suốt ngày , suốt đêm . Tiếng máy chạy , tiếng gió thổi ầm ầm, cộng thêm hơn hai ngàn con người lúc nào cũng như chợ vỡ, tiếng cười , tiếng nói , tiếng đánh chửi nhau, trẻ con khóc e e . Vì vậy trong trại không lúc nào yên tĩnh.

Nhiệt độ bên trong trại lúc nào cũng như cái chảo rang ngô.

Nóng ...Nóng kinh khủng.
Nhưng chốn đâu bây giờ , cái nhà tắm chung thì lúc nào cũng chật cứng người. Ở dưới nhà chia cơm thì rộng rãi một chút. Nhưng cái mái tôn thấp lè tè. Nó mang hơi nóng mặt trời dội xuống không thể chịu nổi , lại còn mùi mắm muối gặp hơi nóng bốc lên nồng nặc .

Thế là không còn nơi nào tránh nóng , mọi người như cá trong chậu nước sắp sôi ùng ục. Đàn ông thì trần như nhộng. Ai cũng mỗi một cái quần cộc, từ già đến trẻ , chẳng ai xấu hổ, giữ kẽ .

Tội nghiệp bọn đàn bà , nóng lắm cũng chỉ cắt những bìa hộp cam làm quạt , quạt phành phạch.

Bên trong nhà có một cái phòng nhỏ,chỉ độ chục mét vuông. Phòng này để dành riêng cho nhân viên liên hiệp quốc. Chỉ có một hoặc hai nhân viên liên hiệp quốc làm ở đây.
Công việc của họ là giám sát, theo dõi , trợ giúp người tị nạn.

Mỗi buổi sáng họ từ ngoài tự do vào trại đều mang theo báo , thư từ . Mình rất thích đọc báo , khổ nỗi một chữ bẻ đôi không biết. Nhớ có lần cầm tờ báo tiếng anh thấy trên mặt báo có nhiều chữ THE , chả biết nó là chữ gì .

Trong phòng có một phiên dịch người Việt , bác trước là đại tá , làm cho chính phủ ông Thiệu, sau giải phóng bị tù hơn chục năm , ra tù là bác đi Hồng Kông luôn. Bác tên là Tuyên , Bác tuyên.

Mình vác tờ báo đến hỏi . Bác ơi sao có nhiều chữ THE thế . Bác nói đấy là mạo từ, mình lại nghe ra là mạo tù..cứ vừa đi vừa nghĩ mạo tù ..mạo tù ..sao Hồng Kông lắm tù thế . không khéo mình đến nhầm chỗ rồi , ai đời chạy chốn nhà tù, lại đến nơi nhiều tù hơn nước mình thì bỏ mẹ.

Ngoài giờ làm phiên dịch cho những người có nhu cầu nói chuyện với nhân viên Liên hiệp quốc . bác Tuyên còn dịch báo , bác dịch từ báo tiếng Anh ra tiếng Việt cho bà con đọc.

Báo chí Hồng kông dạo này suốt ngày thấy đăng tin thuyền dân. Tờ báo buổi sáng hôm qua đưa tin thuyền dân Việt Nam ở traị bò < nghĩa là thuyền dân Việt nam đến nhiều quá , không có chỗ chứa , Chính phủ HK phải cho bà con tị nạn sống tạm trong những cái lều bạt trên một hòn đảo nuôi bò> .

Thuyền dân ở đó cũng phân biệt miền vùng , đánh nhau , Đạt nìn đầu gấu Hải Phòng bị đâm chết ngay trong lều. Dân Quảng Ninh kéo sập lều xuống rồi cứ thế lấy giáo mác đâm xiên qua vải .



Chán đọc báo thì mình lại về cái khu mình ở , trèo lên tầng ba của cái giường sắt. trên đó lúc nào cũng có mấy sòng bạc, họ chơi đủ thứ để giết thì giờ, từ chơi cờ , chơi bài tây , đến chơi chắn , sóc đĩa . Thi thoảng cũng có người đánh nhau vì chơi.Thật rõ khổ .

Nhưng khổ hơn sự đó là nạn trộm cắp ban đêm. Chả là trong một nhà trại thế này , lại được chia làm nhiều khu nhỏ , khu Lý Mạnh. khu Hòa teo , khu Bình đẩu , khu tú mão . toàn những tên lưu manh tù tội ở Việt nam sang đây làm lãnh đạo . Mỗi bọn đầu gấu lại nuôi hàng tá đàn em .

Ban đêm dân lành thì lăn ra ngủ , bọn lưu manh lại thức trắng đêm bài bạc, chơi chán thì rủ nhau đi < chân mèo > , có nghĩa là đi ăn trộm .

Ban ngày chúng đi đi lại lại tăm tia , ai có vàng đeo tai , đeo tay. Nhà ai có người ngoài tự do vào thăm nuôi cho quà ,cho thuốc lá, là đêm đến bọn lưư manh , tay chân của đầu gấu đến ăn cắp.

Hôm nọ có bà dấu vàng vào tận chim. Thế mà không hiểu sao bọn chân mèo nó biết. Đêm nó chờ cho ngủ say, lấy kéo cắt toạc cả quần trong , quần ngoài. Lấy hết vàng , còn cảnh cáo cái tội giấu vàng, bằng cách bơm thuốc đánh giăng vào đầy chim .

Sáng dậy thấy mất của , tiếc , chửi ầm ỹ. Cứ dóng mồm ...Cha bố thằng chân mèo , ăn máu ăn mủ bà...mày liếm mày không liếm ...mày chơi mày không chơi...mày bôi cái của bố mày vào bà làm bà mơ tiên...làm bà sướng hụt.

Tối hôm sau bọn lưu manh hất cứt đầy vào nhà , cứt đái dính be bét khắp quần áo. Đấy là cảnh cáo cái tội gây mất trật tự nơi công cộng.

Nạn trộm cắp hoàng hành mà không ai dám nói, không ai dám kêu. Mấy ông nhà báo , mấy ông nhà văn ở Việt Nam sang đây thấy ngang tai chướng mắt. Ngứa bút , viết
mấy bài lên án tội trộm cắp dán trên tường. Bị bọn lãnh đạo gọi nên tầng ba huấn thị . mỗi ông ăn mấy bạt tai xanh cả mắt.

Hôm sau trên tường người ta thấy bài viết mới sặc mùi ca ngợi lãnh đạo trại, nào là tài tình sáng suốt, nào là công minh chính đại, nào là trong trại được tự do ngôn luận , ai muốn nói sao thì nói , lãnh đạo tôn trọng ý kiến cá nhân.

Có người sợ vãi đái còn làm ngay một bài thơ ca ngợi nhóm đầu gấu lãnh đạo trại.

lãnh đạo trại đã cho ta một mùa xuân
... đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng
Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi
... đã đem về mùa xuân cho....


Nói thật là lúc ấy mình đọc song bài thơ thấy cay mũi, vừa buồn cho số phận người tị nạn , vừa tức thằng cha nào viết bài thơ ca ngợi mấy thằng lưu manh vô học , người không ra người , thú không ra thú . Chỉ được mỗi cái chiến công là đã từng đi tù lâu năm.

Bọn tù tội , lưu manh sang Hồng Kông, sống trong trại đúng là gặp đất để phất. Vì trên chúng chẳng có ai để mà sợ ,Liên hiệp Quốc chỉ là bù nhìn, chúng lại không đi chùa , không tin đạo , chẳng sợ lương tâm, lương tháng dằn vặt. Cảnh sát Hồng Kông chỉ đứng canh bên ngoài hàng rào. Bên trong hàng rào chúng nó là tướng , là tá .

Dân lành thì yếu bóng vía, ở Việt Nam thì chăm đi chùa , đi đạo . Chính phủ bảo đi B thì đi B , bảo oánh thì oánh . Hết đánh nhau , chính phủ bảo đi kinh tế mới thì đi kinh tế mới . Bảo đi ra đảo Trường Sa thì đi Trường Sa.

Bây giờ sang trại cấm lại phải nghe mấy thằng tù tội. Văn hay chữ tốt, đạo đức hiền lành không giết được bọn lưu manh. Mà giống đời không thắng được thù thì phải coi thù như bạn , phải chấp nhận sống hèn , chứ dở dở ương ương mất mạng như chơi.

Nhưng nói thật nếu mình là mấy tay nhà văn , nhà báo kia , thà mình ngồi im không viết gì như Trần Dần ở Việt nam còn sướng hơn là đi ca ngợi kẻ thù mình. Thật không còn tý nào là liêm sỉ.





Trời thì nóng , mỗi ngày mình chạy vào nhà tắm không dưới 5 lần. Chạy vào để cả quần cộc xối nước vào đầu , vào người cho mát.

Nhưng để vào nhà tắm người ta phải đi qua cái sân nóng như lửa , lại còn sợ pháo kích từ bên trại Hải Phong bắn sang. Đạn pháo là những cục gang được đập vỡ từ những miệng cống quanh trại.

Vừa mới hôm qua hai mẹ con người huế đi tắm đêm , đang đi ngang qua sân đến nhà tắm nữ thì bị ăn trọn một viên 105 li từ bên Hải Phòng bắn sang. Khổ cái là đạn nó không có mắt , cho nên không cứ dân tỉnh nào , ai xấu số phải chịu thôi.

Bên Quảng Ninh vội phản pháo , bắn bừa bắn ẩu mấy loạt rồi thôi .

Hai bên vẫn rất căng thẳng , Bên Quảng Ninh dân ít hơn bên Hải Phòng, nên mọi người đều có lệnh tổng động viên , Nếu Hải Phòng phá rào đánh sang thì tất cả già trẻ , gái trai đều phải tham gia kháng chiến.

Những ngày này các bà , các mẹ hễ ăn cơm xong là ngồi cắt những cái quần ,cái áo, khâu lại thành cái áo trấn thủ cho chồng ,cho con.

Còn những thanh niên trẻ thì miệt mài chế tạo vũ khí. Có người còn dùng kìm cộng lực , cắt dây thép gai làm mũi tên . họ chế tạo súng bắn tên rất hiện đại . nếu ai xấu số bị một mũi tên vào người thì chắc chết .

Hôm chế tạo xong súng bắn tên, họ gửi ra ngoài tự do dự triển lãm , được bên ngoài đánh giá cao thành tích sáng kiến.

Anh em bạn bè của bọn đầu gấu sống bên ngoài tự do còn viện trợ vũ khí, viện trợ thuốc men , thậm chí viện trợ cả hê rô in . Tất cả các thứ viện trợ từ bên ngoài đều được cho không , bên trong trại cấm không cần hoàn lại.

Những chiến sĩ dũng cảm như Hùng Trột . Long tấn Quỷ , Dũng điên, Hải sẹo ....Ai ai cũng được trang bị một thanh kiếm Nhật sáng loáng , thanh kiếm sắc như nước , nếu ngửa thanh kiếm nên để sợi tóc giơi xuống chạm lưỡi kiếm là đứt đôi sợi tóc.

Phải nói kiếm Nhật rất lợi hại. Hồi mới tới Hồng Kông , vừa ngày hôm trước, hôm sau, nghe tin bên trại tự do có giết người ở tổ nấu cơm. Tay nấu cơm người Cửa Ông dùng kiếm Nhật, chém đứt cổ người cùng làm chỉ vì xíc mích rất nhỏ.

Chỉ một nhát kiếm đi ngang , đầu lìa khỏi cổ lăn lông lốc trên nền xi măng sân trại.


Bên trại Hải Phòng còn được trang bị vũ khí nhiều hơn , và có quân đội chính quy nhiều hơn . Bằng chứng là hôm chủ nhật , bên Hải Phòng tổ chức họp mít tinh toàn trại. Có cả cờ quạt , khẩu hiệu . Rồi có cả duyệt binh hẳn hoi . Cuộc duyệt binh đó chắc là để uy hiếp tinh thần quân và dân Quảng Ninh.

Kể từ hôm phân chia đất đai , hai bên đều tập chung củng cố lực lượng. Chưa có trận đánh lớn nào, chỉ có mấy trận lẻ tẻ của Hùng Trột bên Quảng Ninh , hắn cùng bộ hạ trèo lên mái bếp nhà trại bắn đạn pháo 105 li sang sân Hải Phòng làm bị thương mấy người già và trẻ con.

Thật tội nghiệp những người vô tội.


Bây giờ đang là 12 giờ trưa, nắng như đổ lửa , trong nhà hầm hập hơi người , hơi nóng. Ngoài sân vắng teo , không một bóng người . Chỉ có thi thoảng một bóng A Sề < cảnh sát coi tù > đi dọc hàng rào trại .

Họ đi kiểm tra xem có ai phá rào trốn trại không . Chứ họ đâu có quan tâm đến tình hình trong trại. Sống , chết ra sao kệ bố mày.

Bỗng mình thấy tay lính gác cổng biên giới giữa hai trại người Huế chạy vào buồng hô lớn ...Bọn nó tấn công ...Bọn nó tấn công

Thursday, July 16, 2009

Thắng Lợi

Thằng em xuống biển lên rừng
Làm thân con thú kiếm từng miếng cơm
Đêm đen gió bẻ cộng rơm
Thằng anh hành khất sớm hôm ăn mày.

Hai anh em , đến nơi này
Không cha không mẹ thân gầy xác xơ
Cạnh đường ngọn cỏ bơ vơ
Sống nhờ sương móc bên bờ rãnh khô

Con đương lầy lội nhấp nhô
Ngôi nhà không nóc cái mồ trắng tinh
Thằng anh ngã nước chết sình
Thằng em thân vạc một mình héo hon


........................................
..............................................

Hồi sơ tán năm 72 , nhà mình ở ngần nhà hai anh em thằng Thắng thằng Lợi. Chẳng hiểu sao bố nó lại đặt tên anh em nó như vậy. Hình như bố nó đang ước mơ quân ta luôn thắng lớn trong chiến trường.

Mình chơi với đứa em . Nó hơn mình những 4 tuổi , nhưng người nó nhỏ hơn mình, nên mình với nó cứ tao tao mày mày. < mãi sau này mình mới biết nó hơn tuổi mình >

Da nó đen nhẻm đen nhèm , đen như củ súng , bọn mình gọi nó là thằng lợi đen.

Anh Thắng nó ngày trước đi thanh niên xung phong trong trường sơn , bị mảnh bom vỡ mảng sọ, bây giờ là thương binh. Mình chẳng biết anh nó là thương binh loại mấy mà chẳng thấy anh nó được cấp tiền thương binh bao giờ.

Chả biết có phải không ,nhưng ngày ấy nghe người ta nói thanh niên xung phong không được hưởng chế độ chế điếc gì.

Anh nó suốt ngày ngồi trong bếp, lầm lì , ai chào cũng không nói , ai gọi không thưa.
Thi thoảng lại với tay lấy cái điếu cầy , bắn một hơi dài , nhả khói mù mịt rồi cười cười nói nói, nói chuyện với khói thuốc lào cả ngày.

Người ta nói mẹ nó chết bom Giôn Sơn từ hồi năm 68. Bố nó đi lấy vợ hai. Bà gì ghẻ độc ác suốt ngày đánh chửi hai anh em nó . Đến nỗi bố nó phải làm cho hai anh em nó một cái lều tranh nho nhỏ, rồi bỏ anh em nó một mình, đi theo bà hai.

Thi thoảng mới thấy bố nó đến thăm hai anh em. Nó không học hành gì , ngày thì lên rừng , ngày thì xuống biển . Biển , rừng đã nuôi hai anh em. Nó ít nói , không bao giờ thấy nó cười. vui lắm nó cũng chỉ nhếch mép lên một tý, trông như ông cụ non.



Những ngày nghỉ học , mình thường theo nó lên rừng đào rễ tray. Trong rừng nó đi nhanh như con hoẵng, mình cứ chốc chốc phải chạy theo. Nó có biệt tài nhìn cây biết rễ. Cây nào nó bảo đào là có , cây nào nó bảo không đào mà cố tình đào thì chỉ ăn cám.

Có hôm ở gần dốc Cổng Trời, mình chứng kiến nó đào chỉ một rễ mà hai thằng làm hai gắnh nặng. Nó khẽ nhéch mép nói, Rễ đuổi . Mình hiểu rễ đuổi là một loại rễ kéo dài từ gốc cây xuống sườn núi dài đến cả trăm mét. Đi đào rễ tray chỉ cần trúng một rễ là đủ ăn.

Vào những năm 80 bệnh của anh nó ngày càng nặng, nhiều khi anh nó bỏ nhà đi lang thang. Chân đất, trần truồng không quần không áo, đầu tóc bù sù như tổ quạ. Cứ vừa đi vừa nói chuyện với cỏ cây. Thi thoảng đứng lại nhìn mặt trời rồi chỉ tay chỗ này , chỗ kia.

Có đêm đang ngủ , mình còn nghe thấy tiếng nó gọi anh, cứ Thắng ơi ...Thắng ơi mày ở đâu ..nghe mà chẩy nước mắt.

Tìm được anh , nó phải rỗ khéo anh nó mới về. Nhiều khi anh nó thấy nó là chốn . Có lần nó đi rừng về, trời đã tối mà không thấy anh , nó đi tìm , tìm khắp thị trấn suốt cả đêm không thấy, sáng hôm sau thấy anh nó nằm cong queo trong cái chuồng lợn rỗng không.

Mình hỏi nó Sao không đưa anh đi trại tâm thần. Nó nói.... Quen rồi.

Những năm đói , cả nước phải ăn hạt bo bo , ăn mì bột. Có hôm mình sang nhà nó chơi , thấy hai anh em nó hết gạo, đang ăn củ mì với rau tầu bay rừng. Mình về nhà xúc trộm bố mẹ hai tô gạo mang sang cho nó. Nó không những không lấy mà còn sừng sộ đòi vác ghế đập . Từ ấy mình chẳng dám cho gì.

Ngày quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm 1982 , cả thị trấn đi mít tinh kỷ niệm ngày độc lập, Mình với thằng Lợi đứng giữa sân , ngay chân cột cờ . Nghe ông cán bộ huyện nói chuyện . Ông nói...Nhờ ơn đảng và chính phủ.....Nhờ ơn đảng và chính phủ.....Dân ta có đủ cơm ăn. Nhờ ...nhờ.

Giọng ông khi thì hừng hực lửa , khi thì thào như lời tâm sự , nghe cảm động lắm , ai cũng rơm rớm nước mắt.


Chiều tối mới về nhà, không thấy anh đâu. Chạy đi tìm , thấy anh nó chết nổi cái lưng dưới ao bèo trước cửa.

Nó mang anh nó vào bếp , đốt lửa sưởi cho anh nó , rồi cứ thế ôm lấy anh , không chịu cho người ta đem chôn, buồn ơi là buồn.

Tuesday, July 14, 2009

sơn ca

Ngày mình sang trại 324 , giường mình ở gần giường một tay tên Sơn. Nhưng mọi người trong trai lại gọi hắn là Sơn ca . Người ta gọi thế bởi hắn dẻo mỏ lắm, hắn nói chuyện rất duyên, các bà các cô mà nghe hắn nói chuyện thì chỉ còn nước , mắt chữ A mồm chữ O , rồi từ từ ngả bàn đèn mời hắn xơi.

Nhưng không hiểu sao cũng có bà cho hăn chơi rồi lại chửi hắn. Có hôm mình chứng kiến có bà chửi hắn mặt L..chỉ nói sạo , nói thì hay mà làm thì dở ẹch. chưa đến chợ đã hết tiền , không bõ công bà tụt quần.

Hắn cao to , da trắng như tây. Nhình hắn đàn ông cũng thích chứ chẳng cứ đàn bà.

Nghe hắn kể . Ở Việt nam , hắn làm công an giao thông Thành phố Hồ Chí Minh. Ấy là thời vàng kim . Hắn nói ngày ấy cấp trên khoán cho hắn mỗi tháng phải nộp một cây vàng, rồi muốn làm gì thì làm.

Hắn tiêu tiền như rác,các bến xe miền đông,miền tây, xe vận tải hành khách, xe vận tải đường bộ , tất cả phải nộp tiền nuôi hắn.

Hắn như vua con, đi đâu cũng có em út theo cả tá. Tiền nhiều tiêu không hết, hắn ném vào cờ bạc. nào ngờ hắn thua hết , chỉ trong hai tuần bao nhiêu tiền hắn ki cóp không cánh mà bay.

Hắn bán hết những gì hắn có để trả nợ con bạc , hai tháng liền hắn không nộp đủ tiền cho cấp trên. Hắn bị kỷ luật chuyển công tác. Từ đó hắn bị ngồi tại văn phòng, suốt ngày ở nhà làm sổ sách , thế là ăn cám.

Đang tiêu tiền như rác, nay ngồi trong văn phòng tù túng , không tiền, hắn không chịu nổi.

Trong một đêm hắn khoác áo công an , đeo súng ra đường chặn xe xin tiền. Bị phát hiện , hắn bị đuổi khỏi ngành. Thế là hắn tìm đường đi Hồng kông.

ấy là hắn nói thế , ai tin thì tin, còn thực hư thế nào bố ai mà biết. Trong cái đám dân hổ lốn này thiếu gì ăng ten làm cho cục an ninh Việt Nam.

Trại mấy ngìn con người hắn nổi tiếng là dâm dê, mà kể cũng lạ , bà vợ hắn không hề ghen, mỗi lần biết chuyên , mụ vợ chỉ nhổ một bãi nước miếng đánh.. rẹt.

Hắn chuyên đi nhìn trộm phụ nữ tắm , chả là trong trại, buồng tắm nam và nữ chỉ cách nhau một tấm tôn mỏng, ai đó đã đục thủng một lỗ nhỏ gần trên trần buồng tắm .

Có hôm đi tắm, mình bắt gặp hắn đang kiễng chân trên ghế ,chả biết hắn có nhìn thấy gì không, mà mắt thì cứ rán vào cái lỗ nhỏ tí , tay hắn thì cầm lấy chim xoa xoa, mồm hắn rên rỉ ...sướng ..sướng...ui giời ơi sướng sướng.

Bất ngờ hắn nhẩy xuống ghế, mặt tái mét , người run cầm cập. Mình hỏi sao ..sao..
Hắn nói bà xã ..bà xã đi tắm...tôi nhìn thấy... của.. bà xã tôi ..

Thì sao ..thế ông không nhìn thấy của bà xã ông bao giờ à? Mình hỏi hắn.

Hắn nói . ..Không...không, nếu tôi nhìn tôi bị xúi lắm, nhìn ai thì không sao , nếu nhìn của bà xã thì nhất định bị xúi...xúi.. tôi đã bị xúi nhiều rồi.

Nghe hắn kể mình mới hiểu . Ngày ở Việt nam , đêm nằm với vợ làm gì thì làm, cấm nhìn, nếu hôm nào hắn nhìn cái của vợ hắn, thì y như ngày hôm sau có chuyện , không bị kỷ luật , cũng bị viết kiểm điểm. Ít thì cũng bị cấp trên gọi nên chửi bới về chuyện gì đó.

Hắn nói hôm nay nhìn thấy cái của vợ , ngày mai , ngày mốt nhất định có chuyện.

người hắn vẫn còn run...run... không biết run vì rét hay run vì sợ cái xúi nó đến mà chim hắn biến đi đâu , chả thấy gì.

Hắn nói.. . Trong chăn mới biết chăn có dận, làm trong ngành công an giao thông mới biết nó khổ như thế nào , cứ nhìn thấy cái của vợ đêm trước thì ngày sau phải nhìn thấy mặt sếp. Cho nên nhiều khi đi họp phải nhìn mặt sếp lại thấy cái L..của vợ .

Sunday, July 12, 2009

di cư

Thế là đã ở trại Samsuipo được 5 tháng, mấy hôm nay trời mưa tầm tã. Nghe đâu trại lại chuẩn bị đón thêm người vào.

Mình ngồi trong cái phản gỗ nhỏ bé , cái không gian duy nhất của riêng mình nhìn ra trời mưa. Từng cơn gió làm rung rung những cuộn dây thép gai, mưa trắng xóa bầu trời.

Đài báo đưa tin đây là cơn bão lớn số 5 . Trời ơi, bão gió thế này không biết những thuyền đang trên biển có tránh bão kịp không. Nhớ lại trên đường đi, mình thấy mấy tầu bị đắm , tang thương lắm.
Hôm qua nói chuyện với anh Trí ,dân Quảng Ninh, anh đi khác tầu . Anh nói tầu anh bị đắm khi vượt el đảo Hải Nam, vợ con chết hết, anh may mắn được sóng đánh giạt vào bờ sống sót.

Đã chiều rồi mà mưa vẫn không ngớt. Không biết quê nhà có bị bão không , liệu bố ở nhà có biết sửa cái mái bếp đằng sau đã bị hỏng nhiều , phải thay , nếu không một cơn gió lốc là bay cả mái.

Rồi cái nền nhà mình đang làm dở dang thì bỏ đi HK..Ngày mình đang làm thì cán bộ , công an đến đòi dừng công trình không cho làm, họ định cướp đất , cướp nhà của mình . Nhưng mình không chịu, định dùng võ cùn đánh lại họ. Chưa kịp đánh thì gặp bạn bè rủ vượt biên. không biết bố có giữ nổi mảnh đất ấy không , bây giờ giá đất ngày càng cao , nhất là những miếng đất mặt đường .

Càng nhớ nhà ruột gan càng rầu rầu, bên ngoài trời vẫn còn mưa, trời mưa nên tối rất nhanh. Bọn Phong bá Địa đang chuẩn bị đi xuống nhà chia cơm , bọ nó đi chia cơm mà cầm theo mỗi thằng một cái gậy, nó sẽ đánh bất kỳ ai không nghe theo bọn nó. tuần trước không hiểu lý do gì mà bọn nó đánh thuyền trưởng tầu Hoa Phượng Đỏ gẫy mấy răng, máu me be bét. Chúng vẫn chưa tha , còn nhét cả cứt vào mồ . Đúng là kiểu sống trong tù , chúng rất độc tài.
Vì thế rạo này tình hình xung khắc miền vùng càng rõ nét. Kể từ hôm một đầu gấu Quảng Ninh đâm bị thương một đàn em Phong Bá Địa, Bọn lưu manh Hải Phòng càng đàn áp dân tỉnh lẻ nhiều hơn. Chúng càng tức khi không bắt được kẻ thù .

Hôm ấy kẻ đâm người đã nhanh chân chạy tới phòng cảnh sát xin đi tù , nếu không làm vậy , đầu gấu Hải Phòng sẽ giết chết hắn ngay.

Bây giờ nhìn kìa , chúng từng tốp 5 thằng vác gậy đi khắp các buồng, ai ngứa mắt chúng đập luôn , không cần nói lý do.

Nhưng có một quẫy toàn dân quảng nình ,lưu manh Hải Phòng gườm gườm không dám động tới , đứng đầu là ba anh em LÝ Mạnh , Lý Thành, Lý Hiển.


Dạo này sáng sớm tinh mơ khi mọi người đang ngủ ngon thì ba anh em Lý Mạnh đã dậy ra sân luyện võ , Hôm nọ mình cũng dậy sớm , chỉ là thể thao buổi sáng bình thường thôi. nhưng mắt cứ nhìn trộm anh em Lý Mạnh đi quyền.

Lý mạnh to béo ,người dân tộc sán dìu, bình thường trông hắn rất chậm chạp,chân hắn đi vòng kiềng , lạch bạch lạch bạch. Thế mà khi đi quyền hắn thành con người khác hoàn toàn. Nhanh nhẹn và chắc chắn , hắn tung chân đá gió nghe vù vù .

Việc dậy sớm luyện võ của ba anh em lý Mạnh cũng là một thông điệp gửi tới quẫy lưu manh Hải Phòng . Và cũng là lời hiệu triệu toàn quốc chuẩn bị kháng chiến.Chống áp bức. Dân các tỉnh lẻ ba tầu Sài Gòn , Huế, họ túm năm tum ba bàn tán , họ ủng hộ anh em Lý Mạnh .

Trại dần đần hình thành hai phe , Quảng Ninh và Hải Phòng. Hải Phòng mạnh hơn , ăn hiếp dân thường ,chiếm hết những vị trí lãnh đạo béo bở. Quảng Ninh yếu hơn, co cụm lại, liên kết các nhóm dân khác chờ thời cơ,

Vừa mới buổi trưa hôm nay thôi , khi trời còn đang mưa to , mấy đàn em Phong Bá Địa ôm đâu về một bó toàn ống sắt , loại ống nhỏ bằng hai ngón tay, dài hàng mấy mét. Chúng cắt đầu nhọn , mài sắc thành cây giáo dài, trên gần mũi nhọn lại buộc một cái dải màu đỏ , trông y như cây giáo của quân đội thời xưa.

Mình ở cùng buồng Phong Bá địa , có điều mình không tham gia vào chính trường , trính trị.
Khoảng 5 giờ chiều , mình tản bộ sang buồng 325 , buồng có Lý Mạnh. Gần đến quẫy Lý mạnh , mình thấy trên tầng 3 một đám đông đang ngồi , hình như là hội nghị Diêm Hồng , ai trông cũng ngiêm nghị, chắc là đang bàn nhau nên hòa hay nên đánh ?

Không khí trong trại căng như dây đàn, góc nào cũng thấy có người mài vũ khí.Người thì dùng ống kẽm làm giáo, người thì bẻ cả khung giường là kiếm, những thùng đựng cơm bằng nhựa được cắt ra làm lá chắn.
Những miệng cống thoát nước làm bằng gang cũng bị đập ra làm đá để ném. Họ cắt những ống quần , ống tay áo làm mặt lạ .

Cả đêm hôm ấy trong trại không ai ngủ , hai nhóm Quảng Ninh và Hải Phòng đang vườn nhau như hai con hổ sắp lao vào nhau cắn xé. Cả hai nhóm đang chờ đợi xem nhóm nào ra tay trước.

Năm giờ sáng ngày hôm sau dân chúng cứ rỉ tai nhau , rồi rủ nhau chuyển buồng, tất cả dân Quảng Ninh , cùng các dân tỉnh lẻ lũ lượt khuân đồ đạc cá nhân chuyển sang buồng 324.

Buồng 324 là một buồng khá độc lập , nó được ngăn cách với buồng 325, 326 , 327 bởi một hàng rào sắt, chỉ có một cửa duy nhất để đi lại với các buồng bên .

buồng 324 có Hòa teo người Quảng Ninh, hắn làm đầu gấu buồng này. Ba anh em Lý Mạnh đã quyết định tụ lại với hắn để chống lại đám Phong bá Địa.

Thế là dân chúng tỉnh lẻ lũ lượt chuyển sang 324 theo Lý Mạnh, còn dân Hải Phòng đang ở buồng 324 thì chuyển ngược lại buồng 325, 326, 327. theo Phong bá Địa.

Ai ủng hộ chính phủ nào thì đi theo chính phủ đó.

Hình như mình cũng có bản năng bênh vực kẻ yếu. Cho nên mình cùng mấy anh em thân cận cũng chuyển sang buồng 324 , theo Quảng Ninh. Bỏ lại cái giường nhỏ bé xinh xinh ở buồng 326, cái giường mình đã bỏ bao công trang trí trông đẹp mắt.

Trên đường đi mình gặp một bà già , một tay chống gậy , một tay dắt cháu bé chừng hai , ba tuổi ,lại đèo theo bọc quần áo trên lưng , vừa đi bà vừa khóc, vừa chửi trời chửi đất.

Cha bố chúng nó , sao ở đâu cũng phải chạy giặc thế này. hết chạy hồi năm 54 vào nam ,tưởng được yên , nào ngờ phải chạy đi sang đây, rồi ở đây cũng không ổn , nay lại chạy sang 324 . Ngày mai chạy đâu hở giời...hở giời..

Thật là:

Trách đời đưa chiếc lá vàng
Qua sông bến hải lại sang trại tù
trời mưa ướt tấm thân gù
co ro cháu bé không dù che thân.


.............

Chỉ trong vòng mấy tiếng buổi sáng , bao nhiêu dân tỉnh lẻ đã sang hết buồng 324, còn dân Hải Phòng cũng dồn hết về với Phong Bá Địa bên 326.

Bọn Phong bá Địa bị bất ngờ , chúng chuẩn bị đánh nhau mà không hề biết âm mưu phân chia đất đai , phân chia miền vùng của đám lưu manh Quảng Ninh.

Xét về chiến thuật , chiến lược thì Lý Mạnh đã thắng một trận ròn rã. Phong bá Địa nắm quyền lãnh đạo mà không có dân thì cũng vô ích. Cho mi ngồi ở thủ đô , làm lãnh đạo mà không có dân thì cũng vô ích . Nhưng cũng may cho Phong bá Địa , hắn vẫn còn lại đám dân tỉnh nhà , và một ít dân tỉnh lẻ từng được hưởng lộc của hắn.


Đúng 12 giờ trưa thì cái cổng duy nhất để đi lại giữa hai bên bị khóa chặt, bên nào cũng có lính đứng canh phòng , tay lăm lăm vũ khí. mặt hầm hầm . Từ lúc đó dân hai bên không ai được qua lại nữa , ai cố tình trèo rào, vượt biên sẽ bị đâm chết ngay.

Từ bên trại Quảng Ninh , mình thấy bên hải Phòng đang tập hợp từng toán người , ai cũng lăm lăm thanh kiếm. Kiếm Nhật hẳn hoi ,sáng loáng. Hình như chúng được viện trợ vũ khí từ ngoài tự do . Mình nghe thấy những tiếng hô lớn..phá rào đánh sang ...phá rào đánh sang...giết hết bọn Quảng Ninh...giết ..giết...

bà nội

Sắp tới ngày giỗ bà 23 tháng 7. Nhớ bà quá , ngồi viết lại mấy dòng cho đỡ nhớ.

Người ta nói bà mình sống thọ, mãi 93 tuổi mới chết.

Mình thì muốn bà sống mãi đừng chết, mình yêu bà lắm. Ngày mình còn bé , suốt ngày mình theo đít bà , bà đi đâu cũng đòi theo.
Hồi những năm sáu mươi, nhà mình chuyển nhà tới nơi ở mới. Cái nhà ngay sát bờ sông, khi nước lên, đứng ở hiên nhà có thể thò chân xuống nước làm mồi dử cá , từng đàn cá đối bu đến , chỉ việc lấy doi vụt trên mặt nước cũng có cá ăn.

Có hôm nước xuống,lòng sông trơ ra từng bãi cát. Mình theo bà xuống bờ sông rửa rau cám heo , chân đạp bùn, ngã trôi tuột xuống nước. May mà bà biết , bà kéo lên . Mình bị uống no một bụng nước, mặt tái đi vì rét, vì sợ, nhưng không khóc. Chỉ vãi đái thôi.

Bà sống thanh đạm, chẳng ham muốn gì, ăn gì cũng được , ở đâu cũng xong.

Bố kể rằng ngày xưa bà khổ lắm, ngày bà còn là cô gái xinh đẹp nhất nhì cái làng Đồng Thủy.
Bà làm ngề chở đò , hàng ngày ở bến sông Hồng , một bên là Nam Hà , một bên là Thái bình.
Cô lái đò trẻ đẹp nhiều người biết , nhiều người ong bướm, nhưng cuối cùng người chiếm trái tim cô là một ông quan trong làng. Ông đã có vợ , ông cưới bà về làm vợ hai.

Người ta nói:

Ớt nào mà ớt chẳng cay ,
gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng.

Bà vợ cả ghen lồng lộn, hễ ông nội đi vắng là bà cả đánh chửi bà hai. Bát đĩa nồi liêu vỡ tứa lung tung. Cuối cùng ông nội phải làm một cái lều nho nhỏ cho bà hai ở ngay bến sông.

Ông nội thì ở với bà cả , đêm đêm thi thoảng mới chốn vợ ra ở với bà hai , thế mà bà hai cũng sinh hạ được hai người con , ấy là bố và em gái của bố , mình phải gọi bằng cô , cô Phương .

Ông nội ít quan tâm đến 3 mẹ con bà hai.

Bố nói các con bà cả thì được ăn học tử tế lắm , ai cũng sung sướng. Gia đình ông nội là thành phần địa chủ cường hào,

Còn hai đứa con bà hai thì chả được học hành gì. Thuộc thành phần bần cố nông. Bố nói những người thuộc thành phần bần cố Nông thì có nhiều Đức, và họ đoàn kết lại thì Mạnh lắm.



Vào kỳ đói khổ năm 45 , hàng triệu người chết đói đầy đường. Nhà ông nội có gạo, có nuôi người ăn, người ở mà bà hai phải dắt con đi ra Hải Phòng ở đợ. Chẳng có lương lậu gì , chỉ cốt kiếm bát cơm cho con.

Cũng may bên họ nhà bà, có người bà con làm nghề buôn bán thuốc phiện ,nhà mở bàn đèn tiếp khách,ở phố Tam Bạc , nên mới nhận nuôi bà và hai người con. Chứ cái năm đói như thế, người ta bán con đi không được, ai dại gì nhận người ở < ô-sin > mà lại còn nuôi thêm hai đứa trẻ con.

Bố theo cách mạng từ năm 13 tuổi. Em của bố đi theo kháng chiến lưu lạc lên tận Điên Biên Phủ, mãi sau này mới ngặp lại.

Cách mạng về , bác hồ đọc tuyên ngôn độc lập năm 1945 , rồi cải cách ruộng đất. Ông nội bị bắt .

Bà nội kể lại trong nước mắt: Nông...Nông... dân chúng nó bắt ông mày, trói lại lôi ra đình.

Những năm ấy là những năm tang thương , con đấu cha , vợ tố chồng, đâu đâu cũng tố địa chủ là bóc lột, đâu đâu cũng có giết người.

Cách mạng đấu tố ông nội , người ta chôn sống ông , gia đình ông nội bị mất hết của cải , các con ông tan tác.

Bà đi theo bố khắp các miền đất nước, Năm mình biết tập tễnh theo bà thì bà đã già rồi,Bà ăn uốn rất thanh đạm , bà chỉ nghiện trè xanh và trầu, bà nhai trầu cả ngày, lúc nào cũng thấy bà nhỏm nhẻm nhai trầu. Người bà thơm nức mùi trầu.

mình còn nhớ bà têm trầu rất đẹp , một nửa lá trầu , một miếng cau, một miếng vỏ tray đỏ , một ít vôi , một ít thuốc lào . ấy là một miếng trầu của bà.

Ngày nào cũng vậy , bà dậy sớm hái chè, rồi bà đun một nồi nước chè xanh ,uống một bát đầy rồi muốn làm gì thì làm. Bà giậy mình hái từng lá sao cho cây chè không bị hại , mà khi nấu nước chè lại xanh , ngon.

Mùa trè ra quả , mình theo bà hái đầy những rổ quả chè, quả chè mà chưa già , mình có thể ăn được , căn đôi ở trong có nhân trắng tinh , ăn có vị mát chứ không đắng.

Vườn nhà rộng, mấy ha đất. Một mình bà suốt ngày lụi cụi hết trồng mít, lại trồng trái thơm < quả dứa > . Mùa nào thức ấy , hoa trái đầy vườn. Mùa ổi chín hái không kịp , quả rụng đầy gốc , bà phải quét rọn đào hố chôn.

Hôm nào đi học về cũng vậy , vứt cái cặp sách lên bàn là chạy đi tìm bà , bà ..ơi...bà..ơi...

Khi thì thấy bà đang lom khom buộc lại mấy buồng chuối , khi thì lại thấy bà ở tít lưng chừng đồi với những cây khoai mì .

Cái thị trấn nhỏ bé ngày ấy , không nhà nào là bà không đến thăm hỏi , khi thì bà mang cho ai đó một rổ chè xanh, khi lại thấy bà một tay chống gậy , một tay bưng rá ổi đi cho ai đó.

Bà chả bán cái gì cho ai bao giờ , bà có là bà cho.

Bởi vậy mà khi bà ốm , ai cũng đên thăm hỏi , lúc nào cũng chật nhà . Mọi người quý và tôn trọng bà . Ai cũng coi bà như là già làng vậy.

Năm mình vượt biên chẳng dám cho bà biết, chẳng dám cho bố mẹ biết. Nếu mà biết, gia đình chẳng ai cho mình đi.

Bữa cơm cuối cùng , mình tự tay giết một con gà, nấu cơm. Hôm ấy ai cũng ngạc nhiên.

Cái thằng không bao giờ nấu cơm , tự dưng nấu cơm. Mình cứ cố cười nói như thường.

Bữa cơm mình gắp cho bà một miếng thịt mềm , mình cẩn thật lấy tay xé nhỏ ra tí một , rồi mình gắp cho bố , mẹ , cả nhà ăn ngon lành.

Mẹ nói . Thằng này hôm nay ngoan , mọi ngày hư , hôm nay ngoan..ngoan... cả nhà cười ồ ...ồ...Mình thì ngồi nhìn mọi người ăn , cố nuốt nước mắt vào trong.

Không ai biết ngày mai, mình không còn ngồi đây ăn cơm với mọi người nữa. Có khi mãi mãi không gặp lại, có khi làm mồi cho cá. Ngày ấy vượt biên nguy hiểm lắm, bị bắt, tù mục gông như chơi. Chết chìm tầu ,chết hải tặc là chuyện thường.

Bây giờ ngồi viết những dòng này , lại thấy bà đang chống gậy, cái lưng gù gù , tay ôm rổ chè đi cho hàng xóm...tự nhiên thấy mắt cay cay muốn gọi, bà ..ơi..ơi...bà....ơi..

......




Bà ơi bà đã đi xa
Bà ơi bà có nhớ nhà mình không
Đêm ngày cháu vẫn ngóng trông
Trông trời trông đất biển đông tìm bà.

Nhớ bà cháu đến gốc đa
Bóng bà tỏa mát quê cha một thời
Hương thơm bà để lại đời
Ngàn năm con cháu thảnh thơi ơn bà

Bà ơi cháu muốn có quà
Bà ơi cháu muốn theo bà chợ hôm
Khi xưa cháu ốm bà ôm
Tiếng du chan cả một thôn nắng chiều

À ơi, à ơi nhiễu điều
Giá gương che phủ, cánh diều bay cao
À ơi bé ngủ đi nào
Nắng vàng nhỏ giọt cành đào ra hoa

Hôm nay ngày giỗ của bà
Trời cao mây nặn nắng sa xuống đồng
Hôm nay trong cõi không không
Có bà đang đứng ánh hồng chân mây.

Thursday, July 9, 2009

cái LÊ con ông LỆ

Cái Lê con ông lệ , nhà ở xóm bờ đê. Bố nó làm thợ nề , suốt ngày vôi vôi vữa vữa,đi cái xe đạp cà tàng,cà tàng.

Mẹ nó đi đâu không ai biết,có người nói, hình như đi theo giai vào tận Thanh Hóa. Lúc cái lệ còn nhỏ , sáng nào bố nó cũng đèo nó đến trường.

Mình học chung lớp với nó suốt từ năm lớp 1 đến năm lớp 7 . Hồi còn ở lớp 3 , cô giáo cho hai đứa ngồi cùng bàn. Hồi đó mình chúa gét con gái , ai lại con gái ngồi với con trai , dơ.. dơ .

Mình lấy viên phấn gạch một phát thật mạnh , chia đôi cái bàn . Mình tuyên bố như ra lệnh. Không ai được xâm phạm lãnh thổ , ai thò tay,thò chân sang nhà nhau sẽ bị ăn thước kẻ . Nó không nói gì , chỉ gật đầu.

Mình với nó như chó với mèo , tưởng như không thể nào là bạn. mãi cho đến một hôm cả lớp đang học. Thình lình tiếng còi hủ rú lên < rạo ấy đang có chiến tranh , máy bay Mỹ đánh phá miền bắc > . Cả lớp chạy hết xuống hầm.

Mình vừa muốn tò mò xem máy bay , vừa muốn trở thành anh hùng chống Mỹ như trong phim . Nên trong lúc mọi người hối hả chạy xuống hầm thì mình nhảy vọt qua cửa xổ , trèo lên nóc bể nước , đứng ngển cổ , lấy tay che mắt cho đỡ chói nhìn máy bay .

Một đàn f4 hơn chục chiếc
bay quanh một cái B52 to đùng , dài ngoàng, chúng bay ngang trên đầu. Mình thấy từ bụng chiếc B52 nó ỉa ra từng chùm , từng chùm bom đen sì , trông như những cái đinh sắt đang rơi xuống đất. rồi khắp nơi chớp lửa nhoang nhoáng, tiếng nổ ầm ầm như sét đánh.

Mình tỉnh dậy trong tay cô giáo , cái Lệ đứng bên cạnh đang khóc thút thít. Đầu đau , người đau như bị xe ôtô kẹp, mãi mới ngồi dậy được. Cái Lệ thấy mình còn sống mừng rối rít , nó lấy khăn lau cái mặt đầy đất của mình. Hôm đó mình rất là may , chỉ bị sức ép , chứ không bị mảnh bom . Hôm ấy mà bị mảnh bom chắc chết ngẻo rồi.

Từ sau hôm ấy , mình với nó thành bạn thân , đi đâu cũng có nhau , làm gì cũng làm cùng nhau. Cái vạch phấn đã bị xóa , thi thoảng mình còn nắm tay nó khen ngón tay đẹp đẹp, nó cười tít cả mắt.

.......


Hồi học lớp 7 , lớp cuối cấp hai , nhiều bài tập , buổi tối mình phải tới nhà nó học nhóm . Thi thoảng lớp học nhóm của mình phải sơ tán xuống bếp , nhường chỗ cho người lớn họp khu phố . Chả là ông Lệ bố nó làm tổ trưởng dân phố.

Năm ấy bọn mình đứa nào cũng đã 14, 15 tuổi , vì chiến tranh , đứa nào cũng đi học muộn.

Mỗi khi có họp khu phố là cả bọn coi như hết học, chỉ ngồi ngển cổ nghe tin quân ta thắng mỹ ở khe sanh, ở nam bộ , chỉ nghe cũng thấy sướng .

Lần nào họp khu phố cũng có anh Thắng trù trì. Anh Thắng là thương binh mới chuyển ngành về làm công an khu phố. Bố mẹ anh Thắng bị bom chết hết hồi năm ngoái, gia đình chẳng còn ai, nên anh Thắng nhận ông Lệ làm bố nuôi , và ở luôn cùng nhà.

Anh Thắng đeo cái ca táp bên hông, trong đầy giấy tờ, thấy anh Thắng nói toàn là giấy tờ tối mật bên trên đưa xuống.Cái ca táp lúc nào cũng căng phồng, anh thắng hay đi tuần tra đêm, nên có cái đèn 3 pin Trung Quốc sáng lắm, buổi tối hễ thấy ánh sáng loang loáng ở đâu là ở đó có anh Thắng.

Anh Thắng rất hay tuần tra đêm ở gần nhà mấy cô vợ liệt sĩ. Anh Thắng nói... . phải yêu tiên chăm sóc vợ con liệt sĩ chu đáo, ấy là theo chỉ đạo của đảng.

Họp khu phố anh thắng nói oang oang. Chúng ta phải quán triệt nghị quyết.....Nắm chắc 2 phần trên..Cán bộ phải đi sâu vào.....quần.... chúng nhân dân. Chúng ta phải bảo vệ đảng như bảo vệ con ngươi của mắt mình , cán bộ không được ngủ hóa, không được...không được....... Mồm anh Thắng nói , mắt anh Thắng nhìn tròng trọc vào cái Lê .

Mình rất gét anh Thắng. Từ hồi anh Thắng về ở nhà cái Lê, mình thấy nó khang khác, nó đi học chải chuốt hơn , lại gội đầu thơm mùi bồ kết. Mình bảo nó , mày cẩn thận lão Thắng đấy, tao thấy lão ấy gian gian thế nào ấy.

Nó nguýt mình một cái, ngen đấy à .

Từ ấy mình không nói gì . Bỗng một tuần liền không thấy nó đến lớp. Chủ nhật mình sang nhà nó chơi, thấy nó đang nôn thốc nôn tháo ở bờ giếng . Mình tưởng nó ốm , chạy tới dìu nó vào nhà . Mặt nó xanh , mắt nó hốc hác.

Bố nó ngồi hút thuốc lào mặt buồn rười rượi. Thì ra nó đã có chửa tới tháng thứ 5 rồi , chửa với anh Thắng . Anh Thắng sợ bỏ đi rồi.

Mấy năm sau mình phải xa nhà , thi thoảng mới về , lại thấy ông Lệ lóc cóc đèo cái Vện, con cái Lê đi học, trên cái xe cà tàng, cà tàng. khổ ơi là khổ...

lục bát không đề



CHIA TAY

Sáng nay chạy đến thăm em
Tường cao cổng đóng buông rèm lặng thinh
Tần ngần con phố đứng im
Cánh buồm không gió im lìm bến sông

Trưa hè trời nổi cơn dông
Bông hoa phượng đỏ trắng đồng nơi đây
Cánh diều căng gió đứt giây
Thương em bé nhỏ ngồi ngây một mình

Kỷ niệm ngày ấy thật xinh
Thôi đành gửi lại mái đình rêu phong
Thân cò một kiếp long đong
Đành làm chiếc lá theo dòng nước trôi.



CHẨY MÁU.

Chặt vào tay , chém vào tay
Băm bèo nấu cám chặt ngay tay này
Ôm tay nhăn nhó mặt mày
Trách người trong mộng làm bay mất hồn

Đêm qua trót dại mơ khôn
Gặp ngay người ấy cùng thôn với mình
Hình như trời có chương trình
Nếu không sao lại sương tình ướt vai

Mộng đêm sợi ngắn sợi dài
Tơ lòng vương vấn thuyền ai đợi chờ
Trăm năm có một giấc mơ
Chặt tay chảy máu viết thơ cho người.




CÁI BÚT

Cây bút bi , biết những gì
Mà sao bút viết trăm thì yêu đương
Để cho kẻ giận người thương
Để cho người lại vấn vương tơ lòng.

Bây giờ lúa đã nên đòng
làm sao viết lại những dòng ngày xưa
Bây giờ chỉ có mây mưa
Bút khô mực cạn mạt cưa bút nằm





GIẤY TRẮNG

Trang giấy trắng, sao thấy đắng
cớ sao mực lại lắng trong bồn chồn
Phải chăng bởi tại tiếng đồn
Cả tin nhẹ dạ nên hồn giấy bay.

Tờ giấy như lá cỏ may
Một chiều gió cả lắt lay ngoài đồng
Thương tờ giấy mỏng lông bông
Trắng trong lòng dạ mà trông mất hồn





TẠ ƠN

Cảm ơn em , tạ ơn nàng
Cho anh mượn giấc mơ vàng làm thơ
Lời thơ anh giấu trong mơ
Yêu người trong mộng vẩn vơ cõi lòng

Sông ơi đừng đổi thay dòng
Cho thơ anh chẩy đầy đồng quê em
Nàng tiên có bé lọ lem
Dẫu trong cổ tích cũng xem như ngần

Trăng yêu trăng đứng tần ngần
Mặt trời đỉnh núi trăng lần bờ ao
Tiếng đồn dẫu xấu không sao
Yêu thơ trăng phải lặn vào ao sâu

Cảm ơn em, lời tạ đầu
Bởi em anh biết làm cầu cho thơ
Mai ngày dẫu có ngẩn ngơ
Câu thơ dẫn lối, hoa mơ chỉ đường.

Wednesday, July 8, 2009

samsuipo những ngày đầu



Ở Thanh Châu một ngày, mọi người lại được đưa lên tầu . Chả biết họ đưa mình đi đâu, nhưng đã đến đây rồi thì tặc lưỡi mặc kệ , muốn đến đâu thì đến , muốn đi đâu thì đi.

Tầu cảnh sát chở mấy trăm thuyền dân VN hướng vào đất liền , càng vào gần bờ , thành phố càng hiện ra nguy nga tráng lệ . những tòa nhà mạ vàng cao ngất ngưởng , người xe đi bên dưới chỉ như con kiến.

Mọi người được đưa hết lên xe ôtô, loại xe chở nhà binh. nhưng có khóa cửa bên ngoài , nghĩa là không nhẩy xuống được khi xe đang chạy. Đoàn xe chạy vào trong phố , hai bên đường người đông như kiến , xe chạy ngược, chạy xuôi như lũ . Quả thật chưa bao giờ mình thấy tận mắt một thành phố đông đúc , sầm uất như vậy.

Được một lúc thì đoàn xe dừng lại tại một công xưởng , hình như đây là xưởng dệt may , hay nhà máy sản xuất gì đó. Bốn bên tường cao có giây thép gai. Cổng sắt có khóa to như cổ tay. Từ trên xe mình thấy có ba dẫy nhà , tường cao , mái tôn. Ba dẫy nhà nằm lọt thỏm giữa thành phố , xung quanh là những tòa nhà cao chót vót.

Tất cả mọi người được đưa xuống đây, qua tiếng loa của người phiên dịch , mọi người hiểu rằng đây là trại tị nạn SAMSUIPO , trại nằm ngay trung tâm thành phố KOWLOON thuộc Hồng Kông.

Mọi người được thả xuống sân trại , ai cũng ngơ ngáo lạ lẫm , mình đang ngồi trên tầu bồng bềnh quen rồi, bây giờ bước trên mặt đất thấy đất cứ ngiêng ngiêng. Ai cũng cứ ngếch cổ nhìn nhà cao tầng , đau hết cả cổ .

Ba dẫy nhà dài được chia làm bốn khu, hai dãy nhà được mở cho thuyền dân vào ở , còn dẫy thứ ba bên cạnh cửa sắt đóng im ỉm , chẳng biết bên ấy có cái gì .

Bên trong mỗi dẫy nhà là những cái giường sắt 3 tầng, kê thành nhiều hàng song song , những tấm phản gỗ ép được thay cho những cái chiếu. Cứ hai người một phản , một giường cao 3 tầng là 6 người. Người già trẻ nhỏ ở tầng dưới , thanh niên độc thân rủ nhau lên tầng trên , vợ chồng trẻ thì tầng giữa , hoặc bên dưới.

Mình vào trại từ sáng sớm , mà mãi đến chiều mới sắp sếp tạm ổn chỗ ở , vì nhiều việc nên buổi trưa nhà trại phát tạm cho mỗi người một ly sữa và một gói bicqui ăn tạm. Ngon , buổi đầu ăn bicqui HK ngon thật.

Buổi chiều nhà trại cấp cho mỗi giường vài mét vải nyloon , nghĩa là giường này được ngăn với giường kia bằng một mảnh vải mỏng. Ai là đôi vợ chồng thì cần kéo kín tấm vải là tình củm mà không ngại làm ảnh hưởng đến hàng xóm.

Rồi nhà trại tiếp tục cấp phát cho mọi người nào là đũa , bát, thau , chậu, giấy vệ sinh, thuốc đánh giăng...v.v. Suốt ngày hôm ấy chỉ có nhận đồ chia nhau , đủ các thứ cần thiết cho một cá nhân . Mọi người nhận đồ và chia theo thuyền , thuyền trưởng đại diện tới văn phòng nhận đồ về chia cho bà con, bởi vậy chỗ này một nhóm dăm ba người , chỗ kia nhóm khác có cả mấy trăm người , thi thoảng có thấy to tiếng chỗ này , chỗ kia. Nhưng đến chiều tối thì mọi việc dường như cũng ổn .

Khoảng 5 giờ chiều họ gọi các mọi người xếp hàng lấy cơm , < cơm họ đã nấu sẵn > . Mỗi thuyền một thùng cơm , một chậu thau thịt kho , một thau rau , một thùng cam , cam california Mỹ hẳn hoi . thuyền ít người thì ăn không hết , thuyền nhiều người thì xuống bếp xin thêm .

Chưa bao giờ mọi người ăn no , ngon , ăn thừa mứa như thế. Ăn xong mỗi người còn có quả cam tráng miệng, cái này mình chưa thấy bao giờ , ở VN chỉ có ăn là ăn chứ làm gì có tráng miệng hay khai miệng bao giờ , đói bỏ mẹ, lấy đâu ra tráng miệng , quý lắm ai ốm thăm nhau mới có chục quả cam.

Buổi tối cả thành phố là một quả cầu lửa sáng rực. Đèn điện khắp nơi sáng choang cả bầu trời. Bên kia hàng rào là tự do , xe cộ chạy ào ào , thi thoảng tiếng xe cảnh sát , hay xe nhà thương chạy qua rú còi inh ỏi. Trên đầu cứ năm mười phút lại có một phi cơ hành khách bay sát nóc những tòa nhà quanh trại. Chúng đang hạ cánh xuống
một sân bay quốc tế gần đó.

Mình lang thang đi dạo quanh trại , trong lòng vui buồn lẫn lộn , vui vì đã thoát khỏi VN không bị bắt , không bị chết trên biển. Buồn vì bị giam vào bốn bức tường , mất tự do , không biết tương lai thế nào.

Người ta nuôi mình như nuôi gà công ngiệp trong chuồng , không biết có được thả hay không.

Từ bên ngoài ánh đèn đường phố hắt ngang qua hàng rào giây thép gai,in hình xuống nền xi măng trông giống như những con rắn loàng ngoằng.

Phía chân hàng rào thép gai ngay trước mặt mình , một bà già đang bế một cháu bé , tựa lưng vào hàng rào , ru cháu ngủ.

À ơi cháu ngủ với bà
Cha còn mải gánh sơn hà việt nam
Mẹ còn trong traị tù giam
Khi nào chết hết việt gian cha về

À ơi cháu ngủ xa quê
Ngủ trong trại cấm lê thê cuộc đời
Đời người sống mấy mươi nơi
Xương chìm dưới biển , xương phơi núi rừng.

...........



Sáng sớm hôm sau , mình còn đang say sưa với giấc mơ tiên, thì nghe tiếng loa nhà trại yêu cầu mọi người ra sân điểm danh < đếm người> .

Bực thật , đang ngủ ngon , đêm đầu tiên được ngủ trọn giấc sau mấy tháng lênh đênh nắng gió. Mọi người ai lấy phải ra xếp hàng theo từng buồng, mình ở buồng 326 , đằng sau buồng mình là buồng số 327, rồi 328. Bên cạnh buồng mình là 325. Buồng 325 là buồng to nhất, nó có thể chứa đến mấy ngàn người.

Cảnh sát nhà trại là loại cảnh sát chuyên canh tù , người ta gọi bằng cái tên khác nữa là A SỀ.

A sề đi đi lại lại, đếm đếm ghi ghi , rồi họ phát cho mỗi người một cái thẻ có số như số chứng minh nhân dân ở mình vậy.

Số của mình là 5004....chà chà cửu sừng đây . nặn ba cây mà được số này là bố tướng.
lòng cũng thấy vui vui, như vậy là trại này có hơn 5 nghìn người , vì mình xếp hàng gần cuối cùng.

Xong tiết mục đếm người , phát thẻ, mọi người về nhà mình < thực ra đấy là cái phản gỗ , nơi mình nằm , dài rộng như cái chiếu > .

Ăn sáng được chia đến từng , mỗi người hai lát bánh mì, một quả trứng, một ca sữa. ...chà chà chất quá ..đúng là tư bản có khác . Nếu cứ ăn uống thế này chẳng mấy mà các bộ xương kia sẽ béo mú.

Hôm nay đầu tuần, mỗi người lại còn được một bao thuốc ,một bao diêm, thuốc có đầu lọc hẳn hoi.
Ăn sáng xong mình ngồi với anh Hà , hai anh em đi cùng tầu , châm thuốc hút , ..Hực...hơi đầu tiên nặng hơn cả thốc lào Vĩnh Bảo,,,khen khét ..ngai ngái . không hút được. Anh Hà là dân ngiền thuốc nên đành hút tạm , mình thì thuộc loại con nhà lính , tính nhà quan. Bỏ không thèm hút.

Lại thấy A sề vào trại , đến từng buồng yêu cầu từng buồng họp, bầu ra buồng trưởng , buồng phó , trận tự buồng . Những vị trí này sẽ được a sề trả tiền , có tiếng nói thay mặt bà con , có quyền lãnh đạo , giữa an ninh, có nghĩa là quyền sinh , quyền sát trong trại chỉ sau a sề.

Thành phần đến trại thì đủ cả , từ người bần khố nông, thuyền chài, đến công nhân nhà nước, công an, cán bộ nhà nước, giáo viên , bộ đội, cha đạo, thầy tu,thằng ăn cắp, kẻ ăn mày, kẻ tù , kẻ tội.... đủ các thành phần.

Đây là cuộc bầu bán A sề đứng ngoài giám sát, ý như liên hợp quốc dám sát tổng tuyển cử ở Việt Nam vậy. Vì họ chỉ đứng nhìn chứ không tham gia ý kiến gì.

Những người già , người trí thức, người hiền , cam chịu số phận thì ngồi im lặng.
Những kẻ tù , tội , trộm cướp thì nhao nhao đứng lên tranh dành ngôi vị.

Cuối cùng những ai đã từng đi tù trong các nhà tù tội phạm Việt nam, thì vào hàng ngũ lãnh đạo . Ai tội càng nặng tù càng tù lâu , càng nhiều thâm niên trong các nhà tù vì giết người , cướp của thì nắm vị trí quan trọng .

Mình thấy có người còn đứng lên , gân cổ tuyên bố đã từng đi tù ở Côn Dảo với Lê Duẩn , Trường Trinh.

Chà Chà , thẩn nào hàng ngũ lãnh đạo chính phủ Việt Nam toàn là những người đi tù lâu năm, người thì tù Côn Đảo , người thì tù Phú Quốc.

Thế ra ở đâu cũng vậy, cứ đi tù lâu năm là được lên lãnh đạo, không cần bằng cấp , biết thế này tội chó gì phải đi học, chịu khó đi tù vài năm , ra tù là có vị trí , có ghế , những cái ghế ăn trên ngồi trốc...sướng .. sướng ..

Tạm thời buổi trưa hôm ấy các chức tước đã tạm ổn . hàng ngũ trung ương khoảng 15 người, ai cũng có tiền án , tiền sự, khắp từ nam ra bắc tụ họp ở đây .
Tổng buồng trưởng tương đương tổng bí thư đảng là Phong bá Địa người Hải Phòng , ủa nghe cái tên đã thấy bá chủ thiên hạ.

Trật tự trưởng tương đương bộ tưởng bộ quốc phòng là Long Trắng, cũng người Hải Phòng. trong đội hình lãnh đạo hầu hết là lưu manh Hải Phòng.

Các cựu tù tội các tỉnh khác từ từ đứng lên vẻ không vui, ai cũng cửi trần khoe những hình xăm trổ xanh lè , rồng , hổ .

Chiều hôm ấy nhà trại cho một quả bóng để bà con cùng giải trí , thể thao. một đám thanh niên , hình như là người Quảng Nình đang hò hét trên sân. Phong bá Địa từ trong buồng lừ lừ đi ra, hắn to cao , chừng ngoài 50 tuổi có xăm mình nhưng không nhiều , đằng sau hắn là Long Trắng trật tự trưởng và khoảng chục đàn em thằng nào mình mẩy cũng xanh lè .

Phong bá Địa đi ra giữa sân , chân dẫm lên quả bóng tuyên bố xanh rờn . Trại này là của tao ..Đ..mẹ chúng mày..Rồi hắn tung chân đá quả bóng bay ra ngoại hàng rào kẽm gai. Nghe y như tuyên ngôn độc lập , thông điệp gửi cho toàn dân là từ nay mọi sự phải dưới sự chỉ đạo của hắn , không ai được độc lập tự do làm theo ý riêng , ở đây có tự do , nhưng tự do trong khuôn khổ. trong khuôn khổ lãnh đạo của nhóm lưu manh Hải Phòng.

Thế là hết chơi bóng , cả trại hơn 5 nghìn con người có một quả bóng hắn đá ra ngoài phố. Mấy ông bà già chậc lưỡi , lắc đầu. những người đang xem từ từ tản về buồng mình.

Mình vẫn còn tiếc quả bóng , vẫn tần ngần đứng đó , mà cũng chẳng biết về đâu, loanh quanh trong cái lồng chim này thì về đâu cũng thế thôi. Bỗng mình nghe thấy một tiếng kêu ...ối nó giết tao...

Mình quay lại nhìn thì thấy một tay đầu gấu Quảng Ninh dùng dao đâm vào bụng một tay đàn em của Phong bá địa, hắn đâm liên tục khoảng mươi nhát , rồi bỏ chạy biến vào buồng 635 , hòa vào đám người đông như kiến , nhung nhúc .

Người bị đâm chắc bị đột ngột không kịp phản ứng chỉ ôm bụng kêu , máu chẩy ra từ các kẽ ngón tay , nhỏ xuống nền xi măng thành dòng như cắt tiết gà.

Phong bá Địa vội cùng bọn đàn em hơn chục đứa , tay gậy , tay dao chạy đi tìm kẻ thù . Chúng lùng sục khắp nơi , mặt thằng nào cũng hầm hố , vừa tìm vừa chửi thề .
Nếu tay đâm người kia mà bị bắt thì chắc chết trăm phần trăm.

Cuộc lùng bắt kéo dài đến chiều tối mà chưa kết quả , khắp các buồng , bọn đàn em Phong bá Địa vẫn đi đi lại lại . không biết kẻ đâm người kia trốn ở đâu , liệu có thoát được không.

Người bị đâm đã được đưa đi nhà thương, trên sân máu vẫn chưa khô. Không khí trong trại thật ảm đạm, ai ai cũng buồn buồn, mấy cụ già nhìn bọn Phong bá Địa lại lắc đầu.

Đó là lần thứ hai mình nhìn thấy máu trên đất tự do.

Tuesday, July 7, 2009

hắt xì hơi




Hắt xì hơi hắt xì hơi
Hình như ai nhớ ở nơi phương trời
Hình như ai nhắc tên tôi
Làm cho tôi sống mà rơi mất hồn

Hắt xì hơi hắt xì hơi
Tự nhiên lại thấy hơi người ngày xưa
Hương thơm bồ kết mây mưa
Đường làng tới lớp đón đưa xớm chiều

Hắt xì hơi ngẩn ngơ nhiều
Con ruồi đậu mũi làm bao mưa dầm

Sunday, July 5, 2009

thác đổ

Nơi dòng chẩy gập gẫy
Nước rơi từ trên cao
Bụi mù tung trắng xóa
Đau quá dòng nước xuôi

Nơi cuộc đời chìm nổi
Trải trong cơn ba đào
Cuộc sống chỉ lao đao
Đau quá một dòng trôi

Nơi niềm tin son sắt
Khô hạn nắng hè tuôn
Thế gian đeo mặt lạ
Biết tin ai bây giờ

Nơi tình yêu đổ vỡ
Càng hy vọng càng mong
Chim lạc bầy long đong
bay phương trời vô định

Nơi gập gẫy dòng đời
Ta nhìn ra chân lý
Trong đường hầm ngõ hẻm
Ánh sáng quý hơn vàng

Dòng đời không phẳng lặng
Bầu trời dẫu mưa tuôn
Mọi sự ta gặp luôn
Đều cho đời hương sắc

một ngày ở Thanh Châu



Tầu bọn mình có 31 người , chết một còn 30 . Tất cả được tầu cảnh sát Hồng Kông đưa vào một hòn đảo nhỏ nằm sát thành phố .
Hòn đảo chỉ có một dãy nhà , nguyên bản là nhà tù giành cho các tội phạm nhưng đã cũ. Nay nó được dùng làm nơi chuyển tiếp thuyền nhân VN .

Việc đầu tiên, mọi người phải xếp hàng , tay giơ lên cao , cảnh sát HK đeo khẩu trang , gang tay , họ khám , lục túi từng người , cả trẻ em, người già .

Ngôn ngữ bất đồng họ phải ra hiệu , lúc ấy đã chiều tối , ai cũng đói, mệt . Cho nên họ bảo sao thì làm vậy , chẳng ai phản ứng gì.

Sau khi khám song cứ 5 người một đứng sếp hàng cho họ đổ thuốc diệt trùng lên đầu , lên quần áo , lên mặt . Trông ai cũng trắng bốp toàn bọt xà bông từ đầu đến chân. Ngâm trong thuốc giệt trùng chừng 10 phút , ai lấy đều cay mắt khó chịu. Rồi họ dùng vòi phun nước cỡ lớn cứ thế phun nước vào người, đầu lại đến chân , chân rồi lại đầu. Cứ như phun nước tắm cho heo vậy.

Tất cả quần áo, đồ dùng cá nhân mang từ VN đều bị tịch thu , họ phát cho quần áo mới. Nghĩa là họ ngăn ngừa không cho bệnh chuyền nhiễm mang vào nước họ.

Song thủ tục đó thì cũng đến 8 giờ tối , vì đông người lắm , không chỉ có một tầu mình , những ngày cao điểm cứ 5 hay 10 phút lại có tầu thuyền dân VN cặp cảng Hông Kông.

Mình nhớ những ngày lênh đênh trên biển tầu này gặp tầy kia cứ í ới gọi nhau . ở đâu đấy? . tầu bên kia trả lời : hải phòng đây , đi lâu chưa?.Rồi lại ở đâu đấy ....cứ thế , hầu như ngày nào cũng gặp tầu tị nạn.

Trên biển có đủ các loại tầu vượt biên, có cái to hàng mấy trăm người đi như tàu Hoa Phượng đỏ .Có cái bé tí là loại thuyền nan , vài ba người . Chết đuối chết chìm cho tới nay không ai thống kê nổi , vì dân vượt biên đi là đi trốn, người ta chỉ ước lượng số dân vượt biên khoảng 2 triệu trong 10 năm, chết trên biển có cả mấy trăm ngàn người .

Chín giờ tối xếp hàng khai báo đưa tên vào sổ , ai cũng đói rũ ra , từng cặp vợ chồng khai riêng , độc thân khai riêng . lúc bấy giờ nhiều người chẳng phải là vợ chồng , cũng chẳng yêu đương gì , mới gặp nhau trên đường đi, nhưng cũng nhận nhau là vợ là chồng để được hưởng chế độ gia đình , vì nghe nói gia đình thì được cho đi định cư nhanh hơn.

khai báo song cũng đến nửa đêm , họ đưa tất cả vào một gian buồng dài , hai bên sát tường là hai hàng giường sắt loại có ba tầng , đã kín mít người nằm, người ngồi. Lúc đầu cứ tưởng là VN , về sau biết họ toàn là dân Trung Quốc , đang nằm chờ để đưa trả về Trung Quốc , họ cũng đi đủ các hạng người , già trẻ , gái trai, lý do họ đi vì thấy dân VN được đi định cư nước thứ ba sung xướng hơn, nên họ giả mạo là dân VN , trà trộn vào dòng người VN vượt biển đến Hông Kông , nhưng qua vòng khai báo họ bị phát hiện không phải VN nên phải bị giam ở đây để đưa về quê cũ .

Khi bọn mình vào buồng thì cũng đã nửa đêm , ai cũng mệt , nhưng không có giường , bọn mình trải quần áo xuống nền si măng nằm năn ra ngủ , nhưng đói quá không ngủ được. Một lúc sau họ đẩy vào một xe toàn cơm hộp , mỗi người được phát một hộp cơm. cơm thơm phức , trắng ngần . Chưa bao giờ mình thấy cơm ngon như vậy.

Hộp cơm có ba ngăn. Một ngăn là cơm áng chừng cũng đầy hai tô nhỏ ở VN , hai ngăn bên là thịt và rau . Trông...như một mâm cỗ , thịt cũng ngon , rau cũng ngon.

Đang ở VN ăn toàn hạt mạch < một loại bo bo > , toàn mì bột vàng ủng đầy mọt đen sì , mà không đủ no .
Nay cầm hộp cơm đầu tiên trong đời ứ nước mắt . mình không dám ăn nhanh , súc từng thìa tí một bỏ vào mồm , cắn thêm tí thịt , cắn miếng mỡ thôi , còn miếng thịt nạc để dành sáng mai , biết đâu sáng mai không có gì ăn thì bỏ mẹ .

Từng hạt cơm thấm vị ngọt , thịt mỡ ngầy ngậy , thi thoảng liếc nhìn mọi người , thấy ai cũng ăn ngon lành , một vài người đã ăn hết đang mắt trước mắt sau nhìn nháo nhác hi vọng ai đó ốm không ăn được thì xin . nhưng chẳng có ai ốm sất, ai cũng ăn như thuồng luồng , lại có người cần thận gói cất đi một nửa , chỉ ăn một nửa.

Mình cũng để dành một miếng thịt , một ít cơm cho sáng mai , sợ sáng mai họ không cho ăn cơm nữa mà cho ăn hạt bo bo như ở VN thì chết.
Ăn xong nghe chừng cái dạ dầy không làm phiền nữa , mọi người lăn ra đất ngủ .

Vừa chợp mắt đã thấy có người gọi ầm ĩ, cảnh sát chạy rầm rập, tất cả mọi người đều nhỏm dậy . buồng bên cạnh, không hiểu chuyện gì. Nhưng thấy cảnh sát vào lôi ra hai cái thân người rũ rượi toàn máu , một cái thân bị chém rách toạc bụng , lòng mề xổ ra một đống trông chết khiếp. cả hai đều đã chết. Hai cái sác được kéo qua cửa buồng mình để lại một vệt máu loang nổ ướt đẫm lền xi măng. Từ lúc ấy đến sáng mình cứ thức, không hiểu sao không thể ngủ được.

Đó là đêm đầu tiên trên đất tự do.

cỏ

thà rằng làm kiếp ăn mày
còn hơn thân chó đọa đầy hầu quan
trời làm cái kiếp hòn than
nguội trong nước lã không màng lợi danh

trời mưa nước đổ ngoài mành
câu thơ viết rở không đành bỏ đi
sống trong gió bão bất kì
ăn mày muôn kiếp về nhì chẳng sao

ngọn cây đỉnh núi thì cao
bám mà không chắc thì nhào xuống mương
tà tà cây cỏ bên đường
gió rung chẳng đổ bão nhường lối đi

Saturday, July 4, 2009

trốn tìm



Đêm nằm nhớ lắm nhà quê
Ngày xưa vụng dại tham mê chốn tìm
Em bịt mắt anh nằm im
Vùi trong đống rạ ngủ quên đường về

Xa quê mấy chục mùa hè
Bông hoa phượng đỏ vượt đê ngang trời
Đời người có mấy mùa xuân
Hè qua đông tới tần ngần nhớ thương

Canh ba gà gáy bên đường
Nhà ai đã dậy sáng đèn nấu cơm
Thế là đã hết một ngày
Thế là đã hết kiếp này xuân qua

Thôi đành gói lại tình ta
Cho dòng sông chẩy đi qua cửa chùa

Thursday, July 2, 2009

cái Lan




Cái Lan, Mình biết nó từ hồi đi sơ tán, nó bằng tuổi mình , nó không được đi học , vì nhà ngèo lắm , bố nó thợ xây , đi biền biệt , thi thoảng mới về, thế mà mẹ nó cứ đẻ sòn sòn năm một , khi mình biết nó thì nhà nó có cả một tiểu đội 12 chị em , nó là chị cả , sau nó là một lũ trần truồng đen nhẻm toàn là vịt , mỗi một thằng em trai.

Nó không đẹp sắc nước ngiêng thành , nhưng được cái to khỏe . Mới 14 tuổi mà trông nó như gái mười bẩy , ngực chúm chúm căng tròn , má lúc nào cũng hồng. Hôm nào mình đi học về cũng sang nhà nó chơi ,nhiều hôm mình theo nó đi xuống sông bắt tôm , bắt cá . nó là chiên gia về bắt cua . chỉ cần nhìn nốt chân trên bùn là nó biết cua đực hay cua cái, nhìn bờ ruộng nó biết chỗ nào có cua hay có cá .

Mình nhớ một lần đi soi cua đêm , mình chỉ có mỗi nhiệm vụ vác một cái bao bố theo nó mà không kịp , chỉ khoảng 2 tiếng cái bao cua gần đầy , mình vác không nổi , nó phải dùng một cây tre khiêng giúp mình.

Một hôm mẹ nó sai nó đi lấy củi về lấu cám heo, nó gọi mình đi cùng nó làm hộ tống . Vì dạo này có đơn vị bộ đội mới về đóng quân sát bìa rừng , chắn ngay con đường mòn vào rừng. Bộ đội dạo này không còn như bộ đội ngày xưa , nghĩa là họ đi đến đâu là ở đó mất trộm , không mất gà thì cũng mất chó.

Hồi tháng trước ở làng bên đã có vụ bộ đội giúp dân gặt lúa , rồi không hiểu sao đè cả con người ta ở ruộng lúa , cũng may là có người nghe tiếng kêu đến cứu , chú bộ đội kia sấu hổ xin lỗi rối rít .Từ bấy giờ đi đâu mẹ nó cũng bảo nó gọi tôi đi cùng.

Phải từ sáng đến trưa hai đứa mới lấy được hai bó củi , chủ yếu là chơi nhiều hơn lấy củi , mình thích ăn bứa < một loại quả chua > nên rủ nó sang tận quả đồi bên kia hái bứa . Nó ở dưới gốc cầm dép , mình trèo tít lên ngọn.

Những quả bứa to như nắm tay vàng ươm , mình buộc cái gấu áo vào , nhét bứa đầy một bụng rồi xuống. Mình cậy là đàn ông , ăn to nói lớn, lên nhận ăn qủa to. Nó sị mặt không thèm ăn , không thèm chơi với mình nữa , mình vội vàng chạy theo làm lành . Nó cười như nắc nẻ , rồi nó bẻ một cành củi đòi trị tội ăn tham . Mình chạy , chân đạp phải gốc tre chẩy máu dòng dòng , nó xé áo buộc chặt cầm máu , mình giả vờ đau nhăn mặt mếu , nó càng sợ. Mình khóc giả mà nó thì khóc thật .

Mình nói đau không đi được. Nó cõng mình ra suối rửa chân , mình nhỏ như con nhái nằm trên lưng con voi , nhưng cũng thích thích , cứ để nó cõng. Rửa chân xong
nó bảo mình quay đi cho nó tắm.mình nằm trên bờ giả vờ nhìn ngọn cây , nhưng thi thoảng liếc trộm , Nó cửi hết quần áo trần truồng xuống nước. Người nó trắng mê hồn, Vừa tắm nó vừa í ới nói chuyện , thi thoảng nó lại nhìn mình , lúc ấy mình lại nhìn nên ngọn cây.

Nó lên bờ hỏi . mày có nhìn tao không , mìmh tỉnh bơ nói . Không thèm nhìn . Nó không nói gì cúi xuống vác cả hai bó củi , mình tập tễnh theo sau , ra gần đến bìa rừng, nơi có doanh trại bộ đội, thì nó trượt chân ngã, quăng cả hai bó củi xuống đất , nó nồm cồm bò dậy chửi cha thằng bồ đội ỉa bậy để nó dẵm phải cứt .

Nó nói rõ ràng đã trắnh được một cái bãi cứt to như bát úp , trông giống như kim điện c rem lin , thế mà không tránh được bãi thứ hai .

Mình nói sao mày biết bãi cứt chú bộ đội lại giống kim điện c rem lin. Nó nói thì xem phim liên xô thấy cái nhà có nhiều tháp, lại có cả chóp nhọn trông giống bãi cứt .


.....................

Năm sau mình học lên cấp 3 , phải đi thị xã học , thi thoảng mới về nhà, từ ấy mình ít gặp nó . Một hôm về nhà lấy thêm gạo và tiền đóng học phí. Nghe mẹ nói cái Lan lấy chồng rồi. Lấy chồng nửa năm rồi. Mình giật mình, lấy ai hả mẹ . mình hỏi.
Thì nó lấy bộ đội, chú ấy có quyền có chức . là đại úy , tiểu đoàn trưởng , hơn nó hơn chục tuổi nhưng được cái đứng đắn , đảng viên , gia đình thành phần cơ bản.

Sao mẹ biết, tôi hỏi . Mẹ nói, Thì người ta họp khu phố , người ta ra thông báo , chuyện cưới gả có tổ chức , có đoàn thể, có đảng ,sao lại không đúng.
Mình thấy mừng cho nó, thế là từ nay nó thoát khỏi cảnh mò cua bắt ốc. nhưng trong lòng cứ thấy buồn buồn sao ấy.

Sáng hôm sau trước khi lên thị xã , mình chạy sang nhà nó tính là mừng nó , mình gói một gói quà nhỏ , ấy là bức hình mình vẽ nó đang tắm ở suối đẹp như tiên.

Từ khi lấy chồng, mẹ nó cho hai vợ chồng nó một mảnh đất sau nhà làm nhà riêng.Mình đến gõ cửa , không thấy ai mở , nhưng cửa cài bên trong. Mình lại gõ to hơn , cũng không ai mở .
Nhìn đồng hồ đã hơn 8 giờ , giờ này ở quê chẳng còn ai ngủ . Mình gé mắt nhìn vào bên trong , lờ mờ trong bóng tối mình thấy một bóng người bị treo lên xà nhà . Mình hốt hoảng chạy về kêu ầm ĩ , mọi người chạy tới phá cửa vào , họ cắt dây đưa cái Lan xuống , nó đã chết từ lúc nào .
Mình bàng hoàng nhận ra cái áo năm xưa nó đã xé ra để băng chân cho mình , nó vẫn còn giữ đến hôm nay,nó dùng để thắt cổ .

Mẹ nó đau xót kêu gào, vừa khóc mẹ nó vừa chửi chồng nó là thằng lừa đảo , ở quê đã có vợ năm con mà lừa mẹ nó là chưa vợ để mẹ nó gả nó . Cách đấy chưa đến tuần, bà vợ tay đại úy trong quê biết tin ông chồng lấy vợ lẽ , kéo theo một bầy con ra đánh ghen , cái Lan bị đánh thâm tím mặt mày.

Thế là mình không kịp tặng nó bức tranh nó đang tắm . đứng bên mộ nó mình lấy mảnh áo ngày xưa gói bức ảnh lại ngay ngắn , đặt bên mộ . Tự nhiên cổ mìmh ngẹn lại , bao nhiêu ý định nói với nó mấy câu mà không thể nói , mình lặng lẽ
quay đi... nhất định không khóc ..không khóc....

ăn mày




nói chung ở mỹ không có ăn xin như VN , chỉ có những tay ngiện ngập , và cũng rất hiếm , nên hôm qua đi làm thấy tay này DV nháy luôn hai ảnh ...hi...hi..
nhìn tay ăn mày này đã không , một cốc bia đá trước mặt, tay cầm nắm tiền , không cần hỏi xin , chỉ rơ cái bìa có viết chữ < không nhà > . ăn xin ở mỹ có giờ , hết giờ về uống bia , hút thuốc . thà không có thì đi ăn xin để...... nhậu , chứ không ăn cắp



Chân đạp đất, đầu đội trời
Ngã ba phố chợ giữa đời ăn xin
Mặc cho người nói sỏ xiên
Phơi nưng dưới nắng làm điên ăn mày.

Trời làm nên tội kiếp này
Lang thang bờ bến cả ngày cả đêm
Người ta giường ấm đệm êm
Ăn mày đêm ngủ bên thềm không chăn

Ngèo đâu đáng hổ mà nhăn
kiếp ngèo không có thì đi ăn mày
Còn hơn ăn cướp ban ngày
Còn hơn làm giặc giết bầy con thơ

Còn hơn ăn nói trơ trơ
Ra điều đạo đức mà vơ vào lòng
Ăn mày đêm ngủ thong dong
Còn hơn một đám nằm cong trong tù

Đêm về gió thổi vi vu
Trời cao sao sáng gió ru bờ hè
Ước chi khỏi bị bóng đè
Ăn mày tỉnh giấc quả me gối đầu.


CHUYỆN VỈA HÈ

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường.

Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

Ảnh minh họa


- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học! - Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…

- …???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. (Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

-------------------------------------------

(Bài này của một tác giả khác).