thà rằng làm kiếp ăn mày
còn hơn thân chó đọa đầy hầu quan
trời làm cái kiếp hòn than
nguội trong nước lã không màng lợi danh
trời mưa nước đổ ngoài mành
câu thơ viết rở không đành bỏ đi
sống trong gió bão bất kì
ăn mày muôn kiếp về nhì chẳng sao
ngọn cây đỉnh núi thì cao
bám mà không chắc thì nhào xuống mương
tà tà cây cỏ bên đường
gió rung chẳng đổ bão nhường lối đi
Sunday, July 5, 2009
Saturday, July 4, 2009
trốn tìm

Đêm nằm nhớ lắm nhà quê
Ngày xưa vụng dại tham mê chốn tìm
Em bịt mắt anh nằm im
Vùi trong đống rạ ngủ quên đường về
Xa quê mấy chục mùa hè
Bông hoa phượng đỏ vượt đê ngang trời
Đời người có mấy mùa xuân
Hè qua đông tới tần ngần nhớ thương
Canh ba gà gáy bên đường
Nhà ai đã dậy sáng đèn nấu cơm
Thế là đã hết một ngày
Thế là đã hết kiếp này xuân qua
Thôi đành gói lại tình ta
Cho dòng sông chẩy đi qua cửa chùa
Thursday, July 2, 2009
cái Lan

Cái Lan, Mình biết nó từ hồi đi sơ tán, nó bằng tuổi mình , nó không được đi học , vì nhà ngèo lắm , bố nó thợ xây , đi biền biệt , thi thoảng mới về, thế mà mẹ nó cứ đẻ sòn sòn năm một , khi mình biết nó thì nhà nó có cả một tiểu đội 12 chị em , nó là chị cả , sau nó là một lũ trần truồng đen nhẻm toàn là vịt , mỗi một thằng em trai.
Nó không đẹp sắc nước ngiêng thành , nhưng được cái to khỏe . Mới 14 tuổi mà trông nó như gái mười bẩy , ngực chúm chúm căng tròn , má lúc nào cũng hồng. Hôm nào mình đi học về cũng sang nhà nó chơi ,nhiều hôm mình theo nó đi xuống sông bắt tôm , bắt cá . nó là chiên gia về bắt cua . chỉ cần nhìn nốt chân trên bùn là nó biết cua đực hay cua cái, nhìn bờ ruộng nó biết chỗ nào có cua hay có cá .
Mình nhớ một lần đi soi cua đêm , mình chỉ có mỗi nhiệm vụ vác một cái bao bố theo nó mà không kịp , chỉ khoảng 2 tiếng cái bao cua gần đầy , mình vác không nổi , nó phải dùng một cây tre khiêng giúp mình.
Một hôm mẹ nó sai nó đi lấy củi về lấu cám heo, nó gọi mình đi cùng nó làm hộ tống . Vì dạo này có đơn vị bộ đội mới về đóng quân sát bìa rừng , chắn ngay con đường mòn vào rừng. Bộ đội dạo này không còn như bộ đội ngày xưa , nghĩa là họ đi đến đâu là ở đó mất trộm , không mất gà thì cũng mất chó.
Hồi tháng trước ở làng bên đã có vụ bộ đội giúp dân gặt lúa , rồi không hiểu sao đè cả con người ta ở ruộng lúa , cũng may là có người nghe tiếng kêu đến cứu , chú bộ đội kia sấu hổ xin lỗi rối rít .Từ bấy giờ đi đâu mẹ nó cũng bảo nó gọi tôi đi cùng.
Phải từ sáng đến trưa hai đứa mới lấy được hai bó củi , chủ yếu là chơi nhiều hơn lấy củi , mình thích ăn bứa < một loại quả chua > nên rủ nó sang tận quả đồi bên kia hái bứa . Nó ở dưới gốc cầm dép , mình trèo tít lên ngọn.
Những quả bứa to như nắm tay vàng ươm , mình buộc cái gấu áo vào , nhét bứa đầy một bụng rồi xuống. Mình cậy là đàn ông , ăn to nói lớn, lên nhận ăn qủa to. Nó sị mặt không thèm ăn , không thèm chơi với mình nữa , mình vội vàng chạy theo làm lành . Nó cười như nắc nẻ , rồi nó bẻ một cành củi đòi trị tội ăn tham . Mình chạy , chân đạp phải gốc tre chẩy máu dòng dòng , nó xé áo buộc chặt cầm máu , mình giả vờ đau nhăn mặt mếu , nó càng sợ. Mình khóc giả mà nó thì khóc thật .
Mình nói đau không đi được. Nó cõng mình ra suối rửa chân , mình nhỏ như con nhái nằm trên lưng con voi , nhưng cũng thích thích , cứ để nó cõng. Rửa chân xong
nó bảo mình quay đi cho nó tắm.mình nằm trên bờ giả vờ nhìn ngọn cây , nhưng thi thoảng liếc trộm , Nó cửi hết quần áo trần truồng xuống nước. Người nó trắng mê hồn, Vừa tắm nó vừa í ới nói chuyện , thi thoảng nó lại nhìn mình , lúc ấy mình lại nhìn nên ngọn cây.
Nó lên bờ hỏi . mày có nhìn tao không , mìmh tỉnh bơ nói . Không thèm nhìn . Nó không nói gì cúi xuống vác cả hai bó củi , mình tập tễnh theo sau , ra gần đến bìa rừng, nơi có doanh trại bộ đội, thì nó trượt chân ngã, quăng cả hai bó củi xuống đất , nó nồm cồm bò dậy chửi cha thằng bồ đội ỉa bậy để nó dẵm phải cứt .
Nó nói rõ ràng đã trắnh được một cái bãi cứt to như bát úp , trông giống như kim điện c rem lin , thế mà không tránh được bãi thứ hai .
Mình nói sao mày biết bãi cứt chú bộ đội lại giống kim điện c rem lin. Nó nói thì xem phim liên xô thấy cái nhà có nhiều tháp, lại có cả chóp nhọn trông giống bãi cứt .
.....................
Năm sau mình học lên cấp 3 , phải đi thị xã học , thi thoảng mới về nhà, từ ấy mình ít gặp nó . Một hôm về nhà lấy thêm gạo và tiền đóng học phí. Nghe mẹ nói cái Lan lấy chồng rồi. Lấy chồng nửa năm rồi. Mình giật mình, lấy ai hả mẹ . mình hỏi.
Thì nó lấy bộ đội, chú ấy có quyền có chức . là đại úy , tiểu đoàn trưởng , hơn nó hơn chục tuổi nhưng được cái đứng đắn , đảng viên , gia đình thành phần cơ bản.
Sao mẹ biết, tôi hỏi . Mẹ nói, Thì người ta họp khu phố , người ta ra thông báo , chuyện cưới gả có tổ chức , có đoàn thể, có đảng ,sao lại không đúng.
Mình thấy mừng cho nó, thế là từ nay nó thoát khỏi cảnh mò cua bắt ốc. nhưng trong lòng cứ thấy buồn buồn sao ấy.
Sáng hôm sau trước khi lên thị xã , mình chạy sang nhà nó tính là mừng nó , mình gói một gói quà nhỏ , ấy là bức hình mình vẽ nó đang tắm ở suối đẹp như tiên.
Từ khi lấy chồng, mẹ nó cho hai vợ chồng nó một mảnh đất sau nhà làm nhà riêng.Mình đến gõ cửa , không thấy ai mở , nhưng cửa cài bên trong. Mình lại gõ to hơn , cũng không ai mở .
Nhìn đồng hồ đã hơn 8 giờ , giờ này ở quê chẳng còn ai ngủ . Mình gé mắt nhìn vào bên trong , lờ mờ trong bóng tối mình thấy một bóng người bị treo lên xà nhà . Mình hốt hoảng chạy về kêu ầm ĩ , mọi người chạy tới phá cửa vào , họ cắt dây đưa cái Lan xuống , nó đã chết từ lúc nào .
Mình bàng hoàng nhận ra cái áo năm xưa nó đã xé ra để băng chân cho mình , nó vẫn còn giữ đến hôm nay,nó dùng để thắt cổ .
Mẹ nó đau xót kêu gào, vừa khóc mẹ nó vừa chửi chồng nó là thằng lừa đảo , ở quê đã có vợ năm con mà lừa mẹ nó là chưa vợ để mẹ nó gả nó . Cách đấy chưa đến tuần, bà vợ tay đại úy trong quê biết tin ông chồng lấy vợ lẽ , kéo theo một bầy con ra đánh ghen , cái Lan bị đánh thâm tím mặt mày.
Thế là mình không kịp tặng nó bức tranh nó đang tắm . đứng bên mộ nó mình lấy mảnh áo ngày xưa gói bức ảnh lại ngay ngắn , đặt bên mộ . Tự nhiên cổ mìmh ngẹn lại , bao nhiêu ý định nói với nó mấy câu mà không thể nói , mình lặng lẽ
quay đi... nhất định không khóc ..không khóc....
ăn mày
nói chung ở mỹ không có ăn xin như VN , chỉ có những tay ngiện ngập , và cũng rất hiếm , nên hôm qua đi làm thấy tay này DV nháy luôn hai ảnh ...hi...hi..
nhìn tay ăn mày này đã không , một cốc bia đá trước mặt, tay cầm nắm tiền , không cần hỏi xin , chỉ rơ cái bìa có viết chữ < không nhà > . ăn xin ở mỹ có giờ , hết giờ về uống bia , hút thuốc . thà không có thì đi ăn xin để...... nhậu , chứ không ăn cắp
Chân đạp đất, đầu đội trời
Ngã ba phố chợ giữa đời ăn xin
Mặc cho người nói sỏ xiên
Phơi nưng dưới nắng làm điên ăn mày.
Trời làm nên tội kiếp này
Lang thang bờ bến cả ngày cả đêm
Người ta giường ấm đệm êm
Ăn mày đêm ngủ bên thềm không chăn
Ngèo đâu đáng hổ mà nhăn
kiếp ngèo không có thì đi ăn mày
Còn hơn ăn cướp ban ngày
Còn hơn làm giặc giết bầy con thơ
Còn hơn ăn nói trơ trơ
Ra điều đạo đức mà vơ vào lòng
Ăn mày đêm ngủ thong dong
Còn hơn một đám nằm cong trong tù
Đêm về gió thổi vi vu
Trời cao sao sáng gió ru bờ hè
Ước chi khỏi bị bóng đè
Ăn mày tỉnh giấc quả me gối đầu.
CHUYỆN VỈA HÈ
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường.
Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
Ảnh minh họa

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học! - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- …???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. (Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
-------------------------------------------
(Bài này của một tác giả khác).
Tuesday, June 30, 2009
Thằng Kiên
Mọi người gọi nó là Kiên Giảng.
Nó người Tiên Yên , một thị trấn gần biên giới Trung Quốc , nó để đầu trọc trông như tầu khựa , mình gặp nó hôm đầu tiên ở Phoong sềnh, một cảng nhỏ bên Trung quốc. Bấy giờ là năm 1989 , cái thời gian mà cả nước ăn bo bo , nhà nước bán 80% bột mì , gạo toàn gạo mốc , vo giá gạo đen sì, mặt nước toàn con mọt gạo nổi lều phều.
Đói quá không chịu được, mình theo đám ba tầu quận 5 sài gòn lần mò lên biên giới , tìm đường vượt biên. Sau mấy hôm tầu xe bọn mình tới biên giới , Lúc bấy giờ biên giới vẫn đóng , chưa mở thông thương như bây giờ, ai muốn qua bên kia phải có người dẫn đường , vì những bãi mìn hai bên đều có, chưa tháo ,còn từ thời đánh nhau năm 1979 .
Bọn mình mười mấy người phải đút lót cho mấy tay bộ đội đường biên , họ dẫn đi thông đêm lắt léo trong rừng , người đi sau phải bước đúng nốt chân người đi trước , ngậm tăm đi hàng một, không ai được nói , đến sát bờ sông kalong thì trăng cũng đến đỉnh đầu , tay bộ đội dẫn đường dùng đèn pin làm ám hiệu sang bên kia biên giới , một lát sau mình thấy trong ánh trăng lờ mờ một con thuyền nhỏ đang chèo từ bên kia đến ,mọi người lặng lẽ lên thuyền , chỉ trong năm phút bọn mình đã sang đất Trung Quốc, vì sông kalong nhỏ lắm , chỉ như con suối .
Sang đến đất Trung Quốc mọi người thở phào , tuy đêm đã khuya nhưng mọi người cũng được những người dân địa phương giúp nhiệt tình ,họ đưa chúng mình về cảng Phoong sềnh nghỉ. Về sau mình mới biết nhưỡng người dân bên đất Trung Quốc toàn là dân Việt , bị VN sua đuổi về hồi năm 1978-1979 , họ là những người Hải Phòng , Hà Nội , Sài Gòn , đủ cả , vừa nói tiếng Việt , vừa nói tiếng hoa. Gặp lại những người thân sau hàng chục năm xa cách họ mừng lắm.
Sáng hôm sau mười năm người bọn mình họp lại để tìm cách mua tầu vượt biển , mọi người thấy cần phải gom thêm người để đủ sức mua cái tầu đảm bảo chịu được sóng lớn , thế là bọn mình phải đợi thêm người .
Năm ngày chờ đợi, cuối cùng cũng gặp một toán hơn chục người từ Tiên Yên đến. Toàn thanh niên trẻ , họ cặp nhau từng đôi nam nữ chỉ mười bẩy mười tám tuổi , dẫn đầu là một tay đầu trọc , mắt một mí , nhưng ăn nói rất thông minh , nhanh nhẹn , cái áo NATÔ < một lại áo lính cộng hòa ngày trước 1975 > khoác vai để nộ những hình săm trổ trên hai bả vai xanh lè . Mọi người giới thiệu tay này là nhóm trưởng người Tiên yên,tên Kiên Giảng ,đầu gấu nổi tiếng vùng đông bắc Quảng Ninh, đang trốn lã.
Tối hôm đó bọn mình làm một bữa thịnh soạn ra mắt làm quen , và để cùng nhau tìm đường cứu nhà < không dám nói là cứu nước > . mình được bầu làm nhóm trưởng nhóm ba tầu sài gòn , chịu tránh nhiệm gom tiền bạc mua tầu , lương thực , tay Kiên Giảng có nhiệm vụ điều khiển nhóm tài công < người lái tầu > .
Trong bữa rượu làm quen Kiên Giảng tỏ ra là một tay anh chị thực sự , ít khi thấy hắn cười , nhưng nói năng dứt khoát , rượu hắn uống bằng bát . hai can rượu trắng loại 10 lít cứ rót ra bát tì tì , mình cũng cố tỏ ra là tay bợm rượu , nhưng đến bát thứ 3 là biết mình phải làm gì , giở vờ đi đái vào cầu tiêu móc cho nôn hết rượu ra ,rồi quay vào ngồi xuống chiếu uống tiếp , lại hô hào rót đầy bát , nâng bát dô ..dô
Sáng hôm sau cả bọn Tiên yên gọi mình là đại ca , được gọi là đại ca mình càng vênh lên tợn , cũng ăn nói dứt khoát , cũng ít cười , mắt thì gườm gườm , bây giờ nghĩ lại cứ buồn cười . Vì không có xăm trổ , lên mình không bao giờ cửi áo , lúc nào cũng quần bò, áo bay, dép tông lào vàng óng , đầu mũ cối tầu , mắt đeo kính dâm . chúng càng không hiểu mình là người thế nào ,
Kiên giảng nói chuỵện với mình thì một câu đại ca , hai câu đại ca.
Ba hôm sau bọn mình mua được tầu , một cái tầu chở vôi đã cũ dài chừng 10 mét rộng 3 mét, 30 con người rộng rãi thỏa mái , 20 người ngủ tầng dưới còn lại ngủ trên mui tầu , một máy 24 mã lực đã cũ chạy xăng.
Hôm nhổ leo tầu mình đốt một bánh pháo dài 3 mét , có công an Trung Quốc tới cho gạo cho đồ ăn , cho thuốc men đi đường .
Nhóm đàn em Kiên Giảng làm tài công , lái tầu. Những lúc sóng yên biển lặng mình ngồi trên mui cùng Kiên Giảng uống bia Trung quốc , nghe hắn kể chuyện , mới biết hắn rất cơ cực . Bố mẹ hắn bỏ nhau từ khi nào hắn không biết . hắn ở với bà nội , chỉ có hai bà cháu nuôi nhau , bà đã già chẳng làm được gì , hắn từ nhỏ chẳng được học hành gì , suốt ngày ngoài chợ , khi thì gánh nước thuê , khi thì trông xe đạp , có khi người ta thuê nó đi đòi nợ , ai thuê gì làm lấy , làm gì cũng được việc. khi hắn càng làm được việc thì uy tín càng lớn , đã mấy lần hắn vác dao quắm chém bộ đội , ai sợ bộ đội chứ hắn không sợ , vì dạo ấy bộ đội bác Tôn ăn hiếp dân dữ lắm chứ không như bộ đội bác Hồ ngày xưa.
Rồi hắn sa vào nghiện ngập , buôn bán thuốc phiện, mấy lần bị bắt nhưng lại được thả vì hắn ngèo chẳng có gì để vặt , công an thấy hắn không tiền thì cũng chẳng có gì để tóm , thế là thả , có lần công an còn thuê nó đi......ăn cắp . hắn ăn cắp xe máy , người mất cắp đến trình báo công an , công an ra giá thẳng thừng , muốn lấy lại 50% cái xe thì không phải đợi , nếu không phải đợi công an điều tra nhiều tháng , có khi nhiều năm , lúc bấy giờ đa số người bị hại đồng ý lấy về 50% giá trị bị mất .
Nhưng một lần lên cơn nghiện , hết tiền , hắn đánh liều mò sang nhà hàng xóm bê cái đài ba số 7 đi bán , Bị lộ , chủ nhà kiện . công an bắt hắn , hắn giả vờ đi ỉa rồi trèo tường trốn thoát . ẩn láu một thời gian rồi gặp người rủ vượt biên , hắn đi ngay .
Sau hơn hai tuần vừa đi vừa nghỉ , tầu bọn mình đã qua cảng Bắc Hải một ngày đường, đêm đó tầu không tìm được một cái eo biển nào để nghỉ , bờ biển nó thoai thoải , tầu cách bờ hàng cây số mà cắm cây sào kịch cái tới đáy , đêm đó tầu không thể vào sát bờ
, bọn mình quyết định thả neo giữa biển .
Đêm không trăng nhưng đầy sao, 2 giờ sáng cả tầu ngủ hết , chỉ mình với Kiên giảng và một thằng bạn thân nó ngồi uống rượu trên mui tàu . đêm đó cũng kỳ lạ , mình đã uống rất nhiều mà không say, Kiên giảng cũng uống nhiều mà không say , bạn của nó đã ngà ngà , ngủ ngật .
tự nhiên Kiên giảng cầm cả chai rượu < đã gần hết > tu ừng ựng . rồi hắn nói hắn phải về , mình tưởng hắn say , nói đùa . về đâu ? mình hỏi lại .
Con tầu bồng bềnh như lá tre giữa đêm , không biết hướng nào là bờ .
Hắn lại nói , em phải về đại ca ơi , em phải quay về Việt nam. Qua ánh sáng đèn mang sông trên mui tầu , mìmh thấy hắn đang chẩy nước mắt. Mình biết là hắn nói thật.hắn nói là hắn thương bà hắn , hắn không nỡ bỏ bà chết một mình, hắn phải về chăm sóc bà , hắn thấy hắn có tội bất hiếu bỏ bà một mình côi cút không người chăm sóc, rồi hắn quệt ngang những dòng nước mắt đang chảy xuống má .
Mình cố động viên hắn , nếu thực sự muốn quay lại thì đợi sang mai, mặt trời lên, tàu tìm luồng vào sát bờ , cho hắn lên bờ mua vé xe quay lại việt nam . Nhưng hắn khăng khăng : Em phải về ngay bây giờ đại ca , em bơi vào , đừng lo cho em .
Mình thấy hắn quyết tâm , thì đánh thức cả tầu dậy, mọi người túm vào khuyên can , nhưng hắn một mực không chịu, rồi bất ngờ hắn nói : chào tất cả , rồi nhẩy ùm xuống nước.
Cả tầu nhốn nháo , quá bất ngờ , mọi người vội vã nổ máy , kéo neo đuổi theo , mình chỉ kịp nhìn thấy cái áo NATÔ hắn khoác vai trôi lềnh bềnh , còn hắn thì một tay cầm một con dao găm 5 tác dụng < loại dao của bộ đội > . một tay cầm đèn pin Được vài sải tay thì cái đèn từ từ chìm xuống đáy biển , còn hắn thì chìm vào bóng đêm.
Tầu hoảng sợ nổ máy chạy vào bóng đêm , tìm hắn trong tuyệt vọng. Hắn có thể đã bị chìm , hoặc bị cá mập ăn thịt , mình nghĩ thế.
Ngày hôm sau cả tầu như đưa đám , chẳng ai nói với ai , con tầu lại lặng lẽ đi vào lòng biển mênh mông. Vượt eo biển LàoCháu sang đảo Hải Nam là nguy hiểm nhất. bốn phía không thấy bờ, từng cơn sóng lừng lững to như núi dội xuống con tàu gỗ như lá tre , tầu chồm lên lại ngụp xuống. Con tầu gỗ cũ kĩ kêu kèn kẹt tưởng chừng như sắp vỡ. Mấy đám phụ nữ cứ chắp tay lên trời khấn vái lia lịa , ai cũng muốn ngồi ngần mấy cái can nhựa đã hết nước .
Suốt từ sáng đến tối mới tới bờ bên kia , tức là eo biển đảo Hải Nam. Khi vào gần bờ thì mình thấy sác một con tầu của dân tỵ nạn bị sóng đánh dạt vào bờ , vỡ tan làm đôi . Sau này vào trại tị nạn mình mới biết tầu đó của dân hải Phòng, hơn trăm người chết ngần hết.
Tầu mình đi tiếp một tuần nữa kể từ khi Kiên Giảng nhẩy xuống nước , thì phải vào bờ lấy thêm nước và mua thêm đồ ăn . Tầu nghỉ lại 2 ngày , mọi người thỏa mái đi xả hơi , tắm .
Phải nói là dân Trung quốc rất tốt < mặc dù hôm nay mình rất căm Trung Quốc cướp Hoàng sa > nhưng những gì dân Trung quốc giúp thuyền dân Việt nam trong nhưng năm khó khăn thì mình rất ghi nhận.
Hàng chục năm dân Việt mượn biển Trung quốc đi Hồng kông mà không ai bị hải tặc cướp , hay hãm hiếp như ở biển Thái lan.
Thuyền dân đi đến đâu cũng được dân ven biển cho gạo , cho cá , cho thuốc men .
Tầu mình ở đến ngày thứ 2 thì bất ngờ có một đoàn xe công an Trung Quốc đến . họ bắt tất cả mọi người lên đồn công an , mỗi người đều được hỏi cung riêng . Ban đầu ai cũng sợ , chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Mãi sau thì ai cũng biết . Thì ra họ bắt được Kiên Giảng sáng ngày hôm sau , hôm hắn bơi vào bờ . Công an họ nghi ngờ tầu này đuổi Kiên Giảng lên bờ , nhưng sau khi hiểu mọi chuyện họ thả mọi người về tầu , và họ nói rằng tầu phải mang Kiên Giảng đi Hồng Kông càng nhanh càng tốt. Từ trên xe công an họ khiêng xuống một thân người nằm bất động, Kiên Giảng
Hắn nằm không động đậy, nhưng mặt thì cười toe toét , chưa bao giờ mình thấy hắn cười tươi như vậy, mọi người phải chăm cho hắn từng thìa nước cháo , hắn không tự đái , ỉa được. Hắn bị tê liệt toàn thân , nhưng đầu thì tỉnh như sáo.
Khi tầu nhổ neo đi tiếp thì hắn mới từ từ kể : Tối hôm đó hắn nhẩy xuống nước , biết mọi người sẽ đuổi theo nên hắn trèo lên một cái tầu đánh cá Trung Quốc, chui vào đống lưới, chốn. Sáng hôm sau hắn bị dân làng nghi là ăn cắp tầu đánh cá của họ , họ bắt . Nộp cho công an. Hắn sợ công an Trung Quốc giao nộp hắn cho công an VN nên hắn nhẩy từ tầng 3 xuống đất , thế là bị chùn sống lưng , gẫy chân .
Tầu chạy ngày chạy đêm , chạy đua với thời gian mong kịp đến hồng kông, may ra còn cứu được , vì hắn càng ngày càng yếu, mỗi ngày chỉ uống hai ba thia nước cháo , hắn lịm dần , những ngày ngần đến Hồng Kông thì hắn không nói được nữa , chỉ thều thào , mình ngồi nhìn hắn thương quá mà không làm sao được, hắn ra hiệu muốn nói gì đó , một tay đàn em thân cận cúi sát vào nghe hắn , thì ra hắn muốn nhắn lại cho tát cả anh em hắn phải nghe lời đại ca , thú thật lúc ấy mình chảng còn tâm chí nào mà đại hay không đại .
Buổi trưa hôm ấy tầu đã đến vùng biển Hồng Kông , hai tầu tuần tiễu cảnh sát Hồng Kông họ đến đón mọi người lên tầu họ. Khi tầu cảnh sát vừa chạm tầu mình thì cũng là lúc Kiên Giảng trút hơi thở cuối cùng.
Trên tàu cảnh sát đang oang oang tiếng loa : Xin bà con đừng chen lấn , chúng tôi sẽ cho bà con ăn, tất cả lần lượt lên tầu cảnh sát chở vào bờ.
Mình cúi lưng đi ra. Lính cảnh sát Hồng Kông ai cũng to cao , đẹp hồng hào . Người Việt mình ai cũng đen sạm , ốm tong teo như những con mèo ốm.
Họ phải đeo khẩu trang ,mang găng tay để nắm tay bà con mình dắt lên tầu họ . mình chợt nhớ chưa vuốt mắt cho Kiên Giảng , mình quay lại vuốt mắt cho nó rồi nói với nó một câu : thôi Kiên ơi đi nhé , đành phải bất hiếu với bà thôi .
Mình là người cuối cùng rời tầu . Chỉ sau mấy phút đã có máy bay trực thăng đến đưa Kiên đi , mình nhìn theo bóng Kiên Giảng bay vào bầu trời xa tít
Nó người Tiên Yên , một thị trấn gần biên giới Trung Quốc , nó để đầu trọc trông như tầu khựa , mình gặp nó hôm đầu tiên ở Phoong sềnh, một cảng nhỏ bên Trung quốc. Bấy giờ là năm 1989 , cái thời gian mà cả nước ăn bo bo , nhà nước bán 80% bột mì , gạo toàn gạo mốc , vo giá gạo đen sì, mặt nước toàn con mọt gạo nổi lều phều.
Đói quá không chịu được, mình theo đám ba tầu quận 5 sài gòn lần mò lên biên giới , tìm đường vượt biên. Sau mấy hôm tầu xe bọn mình tới biên giới , Lúc bấy giờ biên giới vẫn đóng , chưa mở thông thương như bây giờ, ai muốn qua bên kia phải có người dẫn đường , vì những bãi mìn hai bên đều có, chưa tháo ,còn từ thời đánh nhau năm 1979 .
Bọn mình mười mấy người phải đút lót cho mấy tay bộ đội đường biên , họ dẫn đi thông đêm lắt léo trong rừng , người đi sau phải bước đúng nốt chân người đi trước , ngậm tăm đi hàng một, không ai được nói , đến sát bờ sông kalong thì trăng cũng đến đỉnh đầu , tay bộ đội dẫn đường dùng đèn pin làm ám hiệu sang bên kia biên giới , một lát sau mình thấy trong ánh trăng lờ mờ một con thuyền nhỏ đang chèo từ bên kia đến ,mọi người lặng lẽ lên thuyền , chỉ trong năm phút bọn mình đã sang đất Trung Quốc, vì sông kalong nhỏ lắm , chỉ như con suối .
Sang đến đất Trung Quốc mọi người thở phào , tuy đêm đã khuya nhưng mọi người cũng được những người dân địa phương giúp nhiệt tình ,họ đưa chúng mình về cảng Phoong sềnh nghỉ. Về sau mình mới biết nhưỡng người dân bên đất Trung Quốc toàn là dân Việt , bị VN sua đuổi về hồi năm 1978-1979 , họ là những người Hải Phòng , Hà Nội , Sài Gòn , đủ cả , vừa nói tiếng Việt , vừa nói tiếng hoa. Gặp lại những người thân sau hàng chục năm xa cách họ mừng lắm.
Sáng hôm sau mười năm người bọn mình họp lại để tìm cách mua tầu vượt biển , mọi người thấy cần phải gom thêm người để đủ sức mua cái tầu đảm bảo chịu được sóng lớn , thế là bọn mình phải đợi thêm người .
Năm ngày chờ đợi, cuối cùng cũng gặp một toán hơn chục người từ Tiên Yên đến. Toàn thanh niên trẻ , họ cặp nhau từng đôi nam nữ chỉ mười bẩy mười tám tuổi , dẫn đầu là một tay đầu trọc , mắt một mí , nhưng ăn nói rất thông minh , nhanh nhẹn , cái áo NATÔ < một lại áo lính cộng hòa ngày trước 1975 > khoác vai để nộ những hình săm trổ trên hai bả vai xanh lè . Mọi người giới thiệu tay này là nhóm trưởng người Tiên yên,tên Kiên Giảng ,đầu gấu nổi tiếng vùng đông bắc Quảng Ninh, đang trốn lã.
Tối hôm đó bọn mình làm một bữa thịnh soạn ra mắt làm quen , và để cùng nhau tìm đường cứu nhà < không dám nói là cứu nước > . mình được bầu làm nhóm trưởng nhóm ba tầu sài gòn , chịu tránh nhiệm gom tiền bạc mua tầu , lương thực , tay Kiên Giảng có nhiệm vụ điều khiển nhóm tài công < người lái tầu > .
Trong bữa rượu làm quen Kiên Giảng tỏ ra là một tay anh chị thực sự , ít khi thấy hắn cười , nhưng nói năng dứt khoát , rượu hắn uống bằng bát . hai can rượu trắng loại 10 lít cứ rót ra bát tì tì , mình cũng cố tỏ ra là tay bợm rượu , nhưng đến bát thứ 3 là biết mình phải làm gì , giở vờ đi đái vào cầu tiêu móc cho nôn hết rượu ra ,rồi quay vào ngồi xuống chiếu uống tiếp , lại hô hào rót đầy bát , nâng bát dô ..dô
Sáng hôm sau cả bọn Tiên yên gọi mình là đại ca , được gọi là đại ca mình càng vênh lên tợn , cũng ăn nói dứt khoát , cũng ít cười , mắt thì gườm gườm , bây giờ nghĩ lại cứ buồn cười . Vì không có xăm trổ , lên mình không bao giờ cửi áo , lúc nào cũng quần bò, áo bay, dép tông lào vàng óng , đầu mũ cối tầu , mắt đeo kính dâm . chúng càng không hiểu mình là người thế nào ,
Kiên giảng nói chuỵện với mình thì một câu đại ca , hai câu đại ca.
Ba hôm sau bọn mình mua được tầu , một cái tầu chở vôi đã cũ dài chừng 10 mét rộng 3 mét, 30 con người rộng rãi thỏa mái , 20 người ngủ tầng dưới còn lại ngủ trên mui tầu , một máy 24 mã lực đã cũ chạy xăng.
Hôm nhổ leo tầu mình đốt một bánh pháo dài 3 mét , có công an Trung Quốc tới cho gạo cho đồ ăn , cho thuốc men đi đường .
Nhóm đàn em Kiên Giảng làm tài công , lái tầu. Những lúc sóng yên biển lặng mình ngồi trên mui cùng Kiên Giảng uống bia Trung quốc , nghe hắn kể chuyện , mới biết hắn rất cơ cực . Bố mẹ hắn bỏ nhau từ khi nào hắn không biết . hắn ở với bà nội , chỉ có hai bà cháu nuôi nhau , bà đã già chẳng làm được gì , hắn từ nhỏ chẳng được học hành gì , suốt ngày ngoài chợ , khi thì gánh nước thuê , khi thì trông xe đạp , có khi người ta thuê nó đi đòi nợ , ai thuê gì làm lấy , làm gì cũng được việc. khi hắn càng làm được việc thì uy tín càng lớn , đã mấy lần hắn vác dao quắm chém bộ đội , ai sợ bộ đội chứ hắn không sợ , vì dạo ấy bộ đội bác Tôn ăn hiếp dân dữ lắm chứ không như bộ đội bác Hồ ngày xưa.
Rồi hắn sa vào nghiện ngập , buôn bán thuốc phiện, mấy lần bị bắt nhưng lại được thả vì hắn ngèo chẳng có gì để vặt , công an thấy hắn không tiền thì cũng chẳng có gì để tóm , thế là thả , có lần công an còn thuê nó đi......ăn cắp . hắn ăn cắp xe máy , người mất cắp đến trình báo công an , công an ra giá thẳng thừng , muốn lấy lại 50% cái xe thì không phải đợi , nếu không phải đợi công an điều tra nhiều tháng , có khi nhiều năm , lúc bấy giờ đa số người bị hại đồng ý lấy về 50% giá trị bị mất .
Nhưng một lần lên cơn nghiện , hết tiền , hắn đánh liều mò sang nhà hàng xóm bê cái đài ba số 7 đi bán , Bị lộ , chủ nhà kiện . công an bắt hắn , hắn giả vờ đi ỉa rồi trèo tường trốn thoát . ẩn láu một thời gian rồi gặp người rủ vượt biên , hắn đi ngay .
Sau hơn hai tuần vừa đi vừa nghỉ , tầu bọn mình đã qua cảng Bắc Hải một ngày đường, đêm đó tầu không tìm được một cái eo biển nào để nghỉ , bờ biển nó thoai thoải , tầu cách bờ hàng cây số mà cắm cây sào kịch cái tới đáy , đêm đó tầu không thể vào sát bờ
, bọn mình quyết định thả neo giữa biển .
Đêm không trăng nhưng đầy sao, 2 giờ sáng cả tầu ngủ hết , chỉ mình với Kiên giảng và một thằng bạn thân nó ngồi uống rượu trên mui tàu . đêm đó cũng kỳ lạ , mình đã uống rất nhiều mà không say, Kiên giảng cũng uống nhiều mà không say , bạn của nó đã ngà ngà , ngủ ngật .
tự nhiên Kiên giảng cầm cả chai rượu < đã gần hết > tu ừng ựng . rồi hắn nói hắn phải về , mình tưởng hắn say , nói đùa . về đâu ? mình hỏi lại .
Con tầu bồng bềnh như lá tre giữa đêm , không biết hướng nào là bờ .
Hắn lại nói , em phải về đại ca ơi , em phải quay về Việt nam. Qua ánh sáng đèn mang sông trên mui tầu , mìmh thấy hắn đang chẩy nước mắt. Mình biết là hắn nói thật.hắn nói là hắn thương bà hắn , hắn không nỡ bỏ bà chết một mình, hắn phải về chăm sóc bà , hắn thấy hắn có tội bất hiếu bỏ bà một mình côi cút không người chăm sóc, rồi hắn quệt ngang những dòng nước mắt đang chảy xuống má .
Mình cố động viên hắn , nếu thực sự muốn quay lại thì đợi sang mai, mặt trời lên, tàu tìm luồng vào sát bờ , cho hắn lên bờ mua vé xe quay lại việt nam . Nhưng hắn khăng khăng : Em phải về ngay bây giờ đại ca , em bơi vào , đừng lo cho em .
Mình thấy hắn quyết tâm , thì đánh thức cả tầu dậy, mọi người túm vào khuyên can , nhưng hắn một mực không chịu, rồi bất ngờ hắn nói : chào tất cả , rồi nhẩy ùm xuống nước.
Cả tầu nhốn nháo , quá bất ngờ , mọi người vội vã nổ máy , kéo neo đuổi theo , mình chỉ kịp nhìn thấy cái áo NATÔ hắn khoác vai trôi lềnh bềnh , còn hắn thì một tay cầm một con dao găm 5 tác dụng < loại dao của bộ đội > . một tay cầm đèn pin Được vài sải tay thì cái đèn từ từ chìm xuống đáy biển , còn hắn thì chìm vào bóng đêm.
Tầu hoảng sợ nổ máy chạy vào bóng đêm , tìm hắn trong tuyệt vọng. Hắn có thể đã bị chìm , hoặc bị cá mập ăn thịt , mình nghĩ thế.
Ngày hôm sau cả tầu như đưa đám , chẳng ai nói với ai , con tầu lại lặng lẽ đi vào lòng biển mênh mông. Vượt eo biển LàoCháu sang đảo Hải Nam là nguy hiểm nhất. bốn phía không thấy bờ, từng cơn sóng lừng lững to như núi dội xuống con tàu gỗ như lá tre , tầu chồm lên lại ngụp xuống. Con tầu gỗ cũ kĩ kêu kèn kẹt tưởng chừng như sắp vỡ. Mấy đám phụ nữ cứ chắp tay lên trời khấn vái lia lịa , ai cũng muốn ngồi ngần mấy cái can nhựa đã hết nước .
Suốt từ sáng đến tối mới tới bờ bên kia , tức là eo biển đảo Hải Nam. Khi vào gần bờ thì mình thấy sác một con tầu của dân tỵ nạn bị sóng đánh dạt vào bờ , vỡ tan làm đôi . Sau này vào trại tị nạn mình mới biết tầu đó của dân hải Phòng, hơn trăm người chết ngần hết.
Tầu mình đi tiếp một tuần nữa kể từ khi Kiên Giảng nhẩy xuống nước , thì phải vào bờ lấy thêm nước và mua thêm đồ ăn . Tầu nghỉ lại 2 ngày , mọi người thỏa mái đi xả hơi , tắm .
Phải nói là dân Trung quốc rất tốt < mặc dù hôm nay mình rất căm Trung Quốc cướp Hoàng sa > nhưng những gì dân Trung quốc giúp thuyền dân Việt nam trong nhưng năm khó khăn thì mình rất ghi nhận.
Hàng chục năm dân Việt mượn biển Trung quốc đi Hồng kông mà không ai bị hải tặc cướp , hay hãm hiếp như ở biển Thái lan.
Thuyền dân đi đến đâu cũng được dân ven biển cho gạo , cho cá , cho thuốc men .
Tầu mình ở đến ngày thứ 2 thì bất ngờ có một đoàn xe công an Trung Quốc đến . họ bắt tất cả mọi người lên đồn công an , mỗi người đều được hỏi cung riêng . Ban đầu ai cũng sợ , chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Mãi sau thì ai cũng biết . Thì ra họ bắt được Kiên Giảng sáng ngày hôm sau , hôm hắn bơi vào bờ . Công an họ nghi ngờ tầu này đuổi Kiên Giảng lên bờ , nhưng sau khi hiểu mọi chuyện họ thả mọi người về tầu , và họ nói rằng tầu phải mang Kiên Giảng đi Hồng Kông càng nhanh càng tốt. Từ trên xe công an họ khiêng xuống một thân người nằm bất động, Kiên Giảng
Hắn nằm không động đậy, nhưng mặt thì cười toe toét , chưa bao giờ mình thấy hắn cười tươi như vậy, mọi người phải chăm cho hắn từng thìa nước cháo , hắn không tự đái , ỉa được. Hắn bị tê liệt toàn thân , nhưng đầu thì tỉnh như sáo.
Khi tầu nhổ neo đi tiếp thì hắn mới từ từ kể : Tối hôm đó hắn nhẩy xuống nước , biết mọi người sẽ đuổi theo nên hắn trèo lên một cái tầu đánh cá Trung Quốc, chui vào đống lưới, chốn. Sáng hôm sau hắn bị dân làng nghi là ăn cắp tầu đánh cá của họ , họ bắt . Nộp cho công an. Hắn sợ công an Trung Quốc giao nộp hắn cho công an VN nên hắn nhẩy từ tầng 3 xuống đất , thế là bị chùn sống lưng , gẫy chân .
Tầu chạy ngày chạy đêm , chạy đua với thời gian mong kịp đến hồng kông, may ra còn cứu được , vì hắn càng ngày càng yếu, mỗi ngày chỉ uống hai ba thia nước cháo , hắn lịm dần , những ngày ngần đến Hồng Kông thì hắn không nói được nữa , chỉ thều thào , mình ngồi nhìn hắn thương quá mà không làm sao được, hắn ra hiệu muốn nói gì đó , một tay đàn em thân cận cúi sát vào nghe hắn , thì ra hắn muốn nhắn lại cho tát cả anh em hắn phải nghe lời đại ca , thú thật lúc ấy mình chảng còn tâm chí nào mà đại hay không đại .
Buổi trưa hôm ấy tầu đã đến vùng biển Hồng Kông , hai tầu tuần tiễu cảnh sát Hồng Kông họ đến đón mọi người lên tầu họ. Khi tầu cảnh sát vừa chạm tầu mình thì cũng là lúc Kiên Giảng trút hơi thở cuối cùng.
Trên tàu cảnh sát đang oang oang tiếng loa : Xin bà con đừng chen lấn , chúng tôi sẽ cho bà con ăn, tất cả lần lượt lên tầu cảnh sát chở vào bờ.
Mình cúi lưng đi ra. Lính cảnh sát Hồng Kông ai cũng to cao , đẹp hồng hào . Người Việt mình ai cũng đen sạm , ốm tong teo như những con mèo ốm.
Họ phải đeo khẩu trang ,mang găng tay để nắm tay bà con mình dắt lên tầu họ . mình chợt nhớ chưa vuốt mắt cho Kiên Giảng , mình quay lại vuốt mắt cho nó rồi nói với nó một câu : thôi Kiên ơi đi nhé , đành phải bất hiếu với bà thôi .
Mình là người cuối cùng rời tầu . Chỉ sau mấy phút đã có máy bay trực thăng đến đưa Kiên đi , mình nhìn theo bóng Kiên Giảng bay vào bầu trời xa tít
Sunday, June 28, 2009
nhớ quê nhà

Nhà Quê hai chữ yêu thương
Ta thương đến nỗi nằm giường cũng mơ
Dòng sông dẫu có đôi bờ
Trời thương làm gió giăng tơ nối liền
Nhà Quê hai chữ rất hiền
Quê hương bình định đi quyền đánh roi
Nhưng em chẳng có học đòi
Dịu dàng cô tấm hong phơi sách đèn
Nhà Quê trời đất đều khen
Tình yêu rộng lớn em đem khắp làng
Nắng hanh mưa lụt không màng
Một mình em đứng bóng bàng em che
Nhà Quê ôi dáng bờ tre
Bóng em che mát trưa hè anh đi
Xa quê mưa gió dầm rì
Dẫu làm ông tướng không gì bằng em
Nhà Quê cô bé lọ lem
Như tiên giáng thế giăng đèn anh soi
Cốt sao tìm được chiếc giầy
Ôm hôn công chúa giữa bày thiên nga
Giật mình tỉnh giấc mơ già
Trời cao đứng bóng còn đà nằm mơ
Châu sa giọt đổ xuống thơ
Tiếc người trong mộng vẩn vơ cõi lòng
con khỉ nhà ông Nhàn
Ngày xưa đi học trường làng , sáng nào cũng phải đi qua ngõ nhà ông Nhàn. Ông Nhàn sống một mình độc thân , thủ kho của một xí nghiệp nhỏ . Chẳng hiểu sao ông không có vợ con , nhưng ông có một con khỉ. Hàng ngày đi làm về ông cho khỉ ăn như cho người ăn vậy, ông có một bát cơm nó cũng có một bát cơm , ông ăn cá nó cũng ăn cá , ông đối sử với nó như với người , chỉ khác là con khỉ phải sống trong một cái lồng bằng sắt , ông không giám thả nó ra , vì nó phá lắm .
Bon trẻ con chúng tôi thường tới nhà ông để trêu khỉ , mà con khỉ cũng rất đáo để ,
hễ mấy thằng con trai bọn tôi đến trêu nó thì nó coi như điếc , không thèm phản ứng gì. Nhưng lần nào mà có thêm mấy đứa con gái đến là cu cậu nhảy chồm chồm , thi thoảng ngếch cái chân lên gái rái soàn soạt , những lúc ấy bọn con gái kêu rú lên , con khỉ lại tỏ ra thích chí kêu éch éch ...
Mùng 2 tháng 9 quê tôi năm nào cũng mưa , có người nói ông Trời khóc bác Hồ chết vì bác chết vào ngày 2 tháng 9 trùng với ngày quốc khánh.
Sáng mùng 2 tháng 9 năm ấy tôi dậy sớm để đi chơi , đi mừng quốc khánh , qua đến ngõ nhà ông Nhàn thì mưa to quá , tôi phải vào trú mưa ở nhà ông . Ông Nhàn hôm nay cũng được nghỉ để mừng quốc khánh. Khi tôi vào thì thấy ông đang hương khói nghi ngút ,chắp tay khấn vái vẻ rất thành tâm , nhưng tôi giật mình thấy trên bàn thờ có con khỉ đang ngồi chồm chỗm , một tay cầm miếng sôi , một tay đang gãi rái , mồm thì nhai nhồm nhàm .
Tôi chờ ông khấn song thì mới bước vào , lúc này ông Nhàn đã bế con khỉ vào lòng vuốt vuốt, rồi ông hôn vào má nó vẻ âu yếm lắm.
Bác cúng con khỉ à . Tôi hỏi ông.
Ừ vì nó là tổ tiên của chúng ta đấy cháu à . Rồi ông nói một mạch về học thuyết tiến hóa mà ông đã được học trong trường đảng.
Tôi chưa kịp hỏi những thắc mắc thì ông Nhàn nói tiếp : Ai không cũng tổ tiên đến cội nguồn là bất hiếu với tổ tiên , bất trung với đảng.
Nói thật lúc ấy tôi cũng tin khỉ là tổ tiên loài người , nhưng tôi chưa thấy ai đem tổ tiên lên bàn thờ như ông Nhàn , ở nhà bố mẹ tôi chỉ cúng ông , bà, cụ, kị không quá năm đời . Tôi hỏi bố tôi thì bố tôi nói một câu cộc lốc : Tao không phải là đảng viên thì sao tao phải cúng khỉ .
Năm 2004 tôi về thăm quê , ông Nhàn đã chết , nơi ông ở ngày xưa nay mọc lên một nhà hàng đặc sản 5 tầng , khách ra vào mườn mượt, nhà hàng phục phụ đủ các món quý hiếm từ thịt tê tê , rắn rùa ...tới ...khỉ
Chủ nhà hàng là bạn học cũ , thấy tôi thì mừng lắm , hắn đưa tôi lên tít tầng năm , mỏi cả chân, nhưng hắn giải thích chỉ có khách quý , cán bộ , đại gia mới được lên tầng năm , vừa nhậu vừa ngắm cảnh , mà lại yên tĩnh thỏa mái bàn công việc .
Tầng năm có chừng chục cái bàn , bàn nào cũng chật kín cả , nhưng khách ở đây có vẻ lịch sự hơn , có nghĩa là họ ăn uống lặng lẽ không ồn ào như tầng dưới , hầu hết đều mặc comlê ca vát lịch sự .
Thằng bạn nói nhỏ vào tai tôi , toàn cán bộ cả đấy , không đảng viên thì cũng là đại gia , chủ doanh ngiệp .
Ở cái bàn cạnh tôi có khoảng chục người họ đang ăn óc khỉ , họ ăn theo kiểu < dã man > theo cách hiểu của tôi , nghĩa là con khỉ còn sống họ trói chân trói tay nó nhét vào một cái lồng sắt , đầu của con khỉ được thò lên một nửa , nhân viên nhà hàng rất thiện nghệ , chỉ một nhát dao lướt qua họ đã lột cái sọ con khỉ ra , để lộ bộ óc còn đang động đậy. Rồi họ lấy thìa múc óc khỉ ăn với bồ tạt . nghe nói ăn vậy rất bổ cho sing lý. Con khỉ đau đớn muốn nhẩy , muốn hét nhưng vô vọng , vì nó đã bị buộc chặt và bị bịt mồm bằng dải băng dính đến tận tai .
Bữa đó tôi không ăn được gì , khi về cứ nghĩ đến con khỉ trên nóc tủ nhà ông Nhàn
Bon trẻ con chúng tôi thường tới nhà ông để trêu khỉ , mà con khỉ cũng rất đáo để ,
hễ mấy thằng con trai bọn tôi đến trêu nó thì nó coi như điếc , không thèm phản ứng gì. Nhưng lần nào mà có thêm mấy đứa con gái đến là cu cậu nhảy chồm chồm , thi thoảng ngếch cái chân lên gái rái soàn soạt , những lúc ấy bọn con gái kêu rú lên , con khỉ lại tỏ ra thích chí kêu éch éch ...
Mùng 2 tháng 9 quê tôi năm nào cũng mưa , có người nói ông Trời khóc bác Hồ chết vì bác chết vào ngày 2 tháng 9 trùng với ngày quốc khánh.
Sáng mùng 2 tháng 9 năm ấy tôi dậy sớm để đi chơi , đi mừng quốc khánh , qua đến ngõ nhà ông Nhàn thì mưa to quá , tôi phải vào trú mưa ở nhà ông . Ông Nhàn hôm nay cũng được nghỉ để mừng quốc khánh. Khi tôi vào thì thấy ông đang hương khói nghi ngút ,chắp tay khấn vái vẻ rất thành tâm , nhưng tôi giật mình thấy trên bàn thờ có con khỉ đang ngồi chồm chỗm , một tay cầm miếng sôi , một tay đang gãi rái , mồm thì nhai nhồm nhàm .
Tôi chờ ông khấn song thì mới bước vào , lúc này ông Nhàn đã bế con khỉ vào lòng vuốt vuốt, rồi ông hôn vào má nó vẻ âu yếm lắm.
Bác cúng con khỉ à . Tôi hỏi ông.
Ừ vì nó là tổ tiên của chúng ta đấy cháu à . Rồi ông nói một mạch về học thuyết tiến hóa mà ông đã được học trong trường đảng.
Tôi chưa kịp hỏi những thắc mắc thì ông Nhàn nói tiếp : Ai không cũng tổ tiên đến cội nguồn là bất hiếu với tổ tiên , bất trung với đảng.
Nói thật lúc ấy tôi cũng tin khỉ là tổ tiên loài người , nhưng tôi chưa thấy ai đem tổ tiên lên bàn thờ như ông Nhàn , ở nhà bố mẹ tôi chỉ cúng ông , bà, cụ, kị không quá năm đời . Tôi hỏi bố tôi thì bố tôi nói một câu cộc lốc : Tao không phải là đảng viên thì sao tao phải cúng khỉ .
Năm 2004 tôi về thăm quê , ông Nhàn đã chết , nơi ông ở ngày xưa nay mọc lên một nhà hàng đặc sản 5 tầng , khách ra vào mườn mượt, nhà hàng phục phụ đủ các món quý hiếm từ thịt tê tê , rắn rùa ...tới ...khỉ
Chủ nhà hàng là bạn học cũ , thấy tôi thì mừng lắm , hắn đưa tôi lên tít tầng năm , mỏi cả chân, nhưng hắn giải thích chỉ có khách quý , cán bộ , đại gia mới được lên tầng năm , vừa nhậu vừa ngắm cảnh , mà lại yên tĩnh thỏa mái bàn công việc .
Tầng năm có chừng chục cái bàn , bàn nào cũng chật kín cả , nhưng khách ở đây có vẻ lịch sự hơn , có nghĩa là họ ăn uống lặng lẽ không ồn ào như tầng dưới , hầu hết đều mặc comlê ca vát lịch sự .
Thằng bạn nói nhỏ vào tai tôi , toàn cán bộ cả đấy , không đảng viên thì cũng là đại gia , chủ doanh ngiệp .
Ở cái bàn cạnh tôi có khoảng chục người họ đang ăn óc khỉ , họ ăn theo kiểu < dã man > theo cách hiểu của tôi , nghĩa là con khỉ còn sống họ trói chân trói tay nó nhét vào một cái lồng sắt , đầu của con khỉ được thò lên một nửa , nhân viên nhà hàng rất thiện nghệ , chỉ một nhát dao lướt qua họ đã lột cái sọ con khỉ ra , để lộ bộ óc còn đang động đậy. Rồi họ lấy thìa múc óc khỉ ăn với bồ tạt . nghe nói ăn vậy rất bổ cho sing lý. Con khỉ đau đớn muốn nhẩy , muốn hét nhưng vô vọng , vì nó đã bị buộc chặt và bị bịt mồm bằng dải băng dính đến tận tai .
Bữa đó tôi không ăn được gì , khi về cứ nghĩ đến con khỉ trên nóc tủ nhà ông Nhàn
Friday, June 26, 2009
hồ hoàn kiếm
Thursday, June 25, 2009
quê cũ
Trở về quê cũ thăm trường xưa
Tường đá rêu mờ ngủ giữa trưa
Hình bóng ngày xưa nay đã khuất
Đâu còn tà áo mắt đong đưa
Trở về quê cũ thăm nhà mình
Nhà trống vườn hoang cỏ mọc sình
Mộ trắng mẹ già phơi dưới nắng
Đâu còn tiếng mẹ gọi con xinh
Trở về quê cũ thăm người yêu
Người đã xa rồi tận bạc liêu
Mộng ước trăm năm vào dĩ vãng
chỉ còn một bước bóng liêu xiêu
Trở về quê cũ tìm con đường
Một thủa chăn trâu tắm nước mương
Khách sạn nhà cao đô thị hóa
Đâu còn hương lúa với yêu đương
Chiều nay quê cũ nhận ra ta
Đứng giữa trời quê ngỡ rất xa
Gió nội hương đồng đâu có nữa
Ta thành người cũ với hồn ma
Quê cha đã chết từ khi nào
Chẳng có cành đào với nước ao
không có ruộng sâu trâu lội nước
chỉ còn khẩu hiệu ĐỎ trên cao
Tường đá rêu mờ ngủ giữa trưa
Hình bóng ngày xưa nay đã khuất
Đâu còn tà áo mắt đong đưa
Trở về quê cũ thăm nhà mình
Nhà trống vườn hoang cỏ mọc sình
Mộ trắng mẹ già phơi dưới nắng
Đâu còn tiếng mẹ gọi con xinh
Trở về quê cũ thăm người yêu
Người đã xa rồi tận bạc liêu
Mộng ước trăm năm vào dĩ vãng
chỉ còn một bước bóng liêu xiêu
Trở về quê cũ tìm con đường
Một thủa chăn trâu tắm nước mương
Khách sạn nhà cao đô thị hóa
Đâu còn hương lúa với yêu đương
Chiều nay quê cũ nhận ra ta
Đứng giữa trời quê ngỡ rất xa
Gió nội hương đồng đâu có nữa
Ta thành người cũ với hồn ma
Quê cha đã chết từ khi nào
Chẳng có cành đào với nước ao
không có ruộng sâu trâu lội nước
chỉ còn khẩu hiệu ĐỎ trên cao
Wednesday, June 24, 2009
xa

Xa em mất nửa cuộc đời
Trời không có nắng gió thời đứng im
Xa em vạn vật im lìm
Biển không có sóng thuyền chìm đáy sông
Chiều chiều quặn thắt cõi lòng
Giận trời giận đất chia dòng hương giang
Chiều chiều ra đứng bên đàng
Gửi mây gửi gió đem ngàn lời thương
Con sông chia cách đôi đường
cây cầu gẫy nhịp hai phương mưa dầm
Trời cao cậy sấm nổ ầm
Trăng mà khuất núi âm thầm tối đen
Xa em trời tối không đèn
Mò trong ký ức tìm đem em về
Tuesday, June 23, 2009
nắng hè
Hè về nóng quá trời ơi
Giếng khô nước cạn ếch ngoi lên bờ
Dòng kênh nước đục lững lờ
Lòng tong chết nóng cá cờ chết trương
Mẹ em cấy ruộng bên đường
Còng lưng đổ bóng nắng nung nước đồng
Cây thông đứng lặng bờ sông
Thương lòng sông cạn nước không còn dòng
Hạt thóc mẹ bán chợ đông
Bây giờ chỉ có trong lòng ước mơ
Ngày xưa ếch nhái làm thơ
Trời bằng miệng giếng lẳng lơ cá vàng
Bây giờ nắng đổ khắp làng
Rồng con chết cháy bẽ bàng cá cơm
Cắt điện thành phố như hầm
Con tôm cái tép tím bầm ruột gan
Lậy trời lấy gió biển đông
Đem về tưới mát canh nông ruộng đồng
Đuổi đi cái nóng chạy rông
Tài nông đức cạn cái lông không còn
Giếng khô nước cạn ếch ngoi lên bờ
Dòng kênh nước đục lững lờ
Lòng tong chết nóng cá cờ chết trương
Mẹ em cấy ruộng bên đường
Còng lưng đổ bóng nắng nung nước đồng
Cây thông đứng lặng bờ sông
Thương lòng sông cạn nước không còn dòng
Hạt thóc mẹ bán chợ đông
Bây giờ chỉ có trong lòng ước mơ
Ngày xưa ếch nhái làm thơ
Trời bằng miệng giếng lẳng lơ cá vàng
Bây giờ nắng đổ khắp làng
Rồng con chết cháy bẽ bàng cá cơm
Cắt điện thành phố như hầm
Con tôm cái tép tím bầm ruột gan
Lậy trời lấy gió biển đông
Đem về tưới mát canh nông ruộng đồng
Đuổi đi cái nóng chạy rông
Tài nông đức cạn cái lông không còn
Nông nông nông
Lông mi cong đẹp kiêu sa
Lông mày lá liễu làm ta mất hồn
Ngày xưa nông nổi đòi hôn
Cô giáo bắt phạt cạo nông trọc đầu
Bây giờ nông cống quê cha
Nước nông cá chết lá vàng sang thu
Nông sâu lòng dạ kẻ thù
Chư hầu nông cạn mắt mù gù lưng
Sao đời còn lắm cái nông
Để cho con bống ngoài đồng chết trương
Lông mày lá liễu làm ta mất hồn
Ngày xưa nông nổi đòi hôn
Cô giáo bắt phạt cạo nông trọc đầu
Bây giờ nông cống quê cha
Nước nông cá chết lá vàng sang thu
Nông sâu lòng dạ kẻ thù
Chư hầu nông cạn mắt mù gù lưng
Sao đời còn lắm cái nông
Để cho con bống ngoài đồng chết trương
Monday, June 22, 2009
hương cau mùi trầu
Saturday, June 20, 2009
Lạc
góp vui GẶP NHAU TRONG ĐỜI Jun 28/2009

Ơn Trời cho một Minh Thu
Để nghe lời hát tiếng du mẹ hiền
Cho dù sóng gió đảo điên
Lời ca tưới mát lòng người đê mê
Ơn Trời có một Nhà Quê
Những khi vợ đuổi ta về nơi đây
Đêm khuya cho đến sáng ngày
Vườn cây B Log em hay vun trồng
Ơn Trời có một cộng đồng
Gà cùng một mẹ gánh gồng bên nhau
B Log người trước kẻ sau
Bốn phương chim hót vườn cau giàn trầu
Ơn Trời bắc một nhịp cầu
Bắc Nam một nhịp hai đầu nhớ thương
Friday, June 19, 2009
chất độc màu da cam

Chất độc màu da cam
Bom mỹ thả trường làng
Ngàn năm sau vẫn độc
Cây không còn chồi lộc
lá đổi màu vàng cam
Đất đổi màu lam nham
Chết không còn sự sống
Con sông ngưng dòng chẩy
Đỉnh núi nở đất khô
Con người sống nhấp nhô
Nhiều căn bệnh biến chứng
Em gái nhỏ không đứng
Ngồi xe lăn em hỏi
Cớ sao em mòn mỏi
Sống đời sống cỏ cây
Không tâm hồn ý thức
Không cãi cọ bực tức
Sống không bằng được chết
Em ngồi lê ngồi lết
Căm thù bọn ác ma
Đem chiến tranh tới nhà
Dân đang sống thật thà
Thành một bày quỷ dữ
Anh em lại giết nhau
Tính ăn thua no đủ
Ngày hôm nay em ngủ
Chất độc màu da cam
Thursday, June 18, 2009
thăng long

Thăng long hai tiếng yêu thương
Thăng long lịch sử thịt xương phơi đầy
Thang long đau xé từng mây
Thăng long ra trận nỗi này ai hay
Thăng long đỏ máu cờ bay
Thăng long dân chết những ngày lầm than
Thăng long mật ngọt khô khan
Thăng long ong bướm lang thang sứ người
Thang long còn chút thịt tươi
Để cho ruồi bọ có mười phần ăn
Dân ngèo đừng có lăn tăn
Mơ về đất ấy cái khăn chẳng còn
Thăng long ơi đá cũng mòn
Thịt da đâu phải cái hòn vọng phu
Thăng long ơi dễ vào tù
Không đi lề phải ô dù chết ngay
Thăng long cái kiếp ăn mày
Ngày đêm xó chợ đọa đầy con thơ
Thăng long xác chết bên bờ
Thương binh tàn phế không nhờ được ai
Thăng long ơi tấn bi hài
Người trong một nước thi tài giết nhau
hai triệu người chết trước sau
huân chương đầy ngực khoe tau giết mày
Lý Công Uẩn tới hôm nay
khóc người tử trận nơi này Thăng long

TRỜI THĂNG LONG
Trên trời có bóng rồng bay
Người xưa gọi đất nơi này thăng long
Ông cha bốn phía góp công
Mênh mông đất vắng giờ đây phố phường
Nhật nguyệt xoay vần trời thương
Nghìn năm sừng sững một phương một trời
Thăng long xưa đã một đời
Vùi xương giặc cướp thành đồi đống đa
Sông hồng đỏ rực phù sa
Chương Dương chìm đắm hồn ma giặc tầu
Trận hàm tử đánh dập đầu
Quân thù bỏ chạy về sau kinh hồn
Thăng long ngươi có lời đồn
Rồng đẻ trăm trứng cội nguồn nước ta
Trên rừng dưới biển một nhà
Thăng long vất vả diệt tà quét ma
Ơn Trời sóng gió rồi qua
Bốn phương phẳng lặng chữ vàng Thăng long
Wednesday, June 17, 2009
bố tôi

bẩy mươi mốt tuổi vẫn chưa già
Đông tới xuân về người đã qua
Sức mới hồi xuân thêm nhựa sống
Đường dài vẫn bước tiếp ông cha
Bẩy mươi mốt tuổi vẫn đi về
Chẳng sợ gió mưa mù mịt quê
Việc nước việc nhà không quản ngại
Noi gương tiên tổ vững như đê
Bẩy mươi mốt tuổi vẫn yêu đời
ca hát những lời lộng gió khơi
con cháu cùng nhau theo nhịp bước
thái sơn sừng sững vững nơi nơi
bẩy mươi mốt tuổi còn lu mu
Trời đất xoay vần thay tiếng ru
Ơn Chúa phước lành cho sức sống
bẩy mươi mốt tuổi vẫn còn thu
Tuesday, June 16, 2009
ba tôi
Monday, June 15, 2009
thăng long

LÝ THƯỜNG KIỆT:
NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ
TUYỆT NHIÊN ĐỊNH PHẬN TẠI THIÊN THƯ
NHƯ HÀ NGỊCH LỖ LAI XÂM PHẠM
NHỮ ĐẲNG HÀNH KHAN THỦ BẠI HƯ.
tạm dịch :
sông núi nước nam vua nam ở
dành dành định phận ở sách trời
cớ sao lũ bay sang xâm phạm
chúng bay sẽ bị đánh tơi bời
THĂNG LONG
Năm xưa ở chỗ đất này
Có con rồng lớn lìa bày bay lên
Dân ta từ ấy kêu rên
Oán than quân giặc từ bên nước tầu
Bạch đằng cọc đóng thiệt sâu
Quân giặc Trung Quốc dập đầu tại đây
Chi lăng biên ải bao vây
Tầu khựa giặc dã thân phơi đầy đồng
Thăng long mấu đổ thành sông
Đống đa xương giặc chất chồng núi cao
7 9 chúng lại lao đao
Khắp nơi biên giới chiến hào phơi thây
Bây giờ sông núi còn đây
Thăng long lần nữa rồng bay lên trời
Lê Chiêu Thống tiếng để đời
Ngày nay vẫn có kẻ bơi với tầu
Thăng long ta đã giãi dầu
Nắng mưa lửa đạn không sầu không đau
Mặc cho ma trước quỷ sau
Thăng long ta vẫn cùng nhau thắng thù.
TIN VỀ TRUNG QUỐC CẤM BIỂN VN
Ngán ra biển vì lệnh cấm của Trung Quốc
Nhiều chủ tàu cá Việt Nam lo ngại trước lệnh cấm đánh cá ba tháng của TQ.
Trước các thông tin liên tục về việc Trung Quốc thực hiện lệnh cấm đánh cá tại một số vùng thuộc vịnh Bắc Bộ, ngư dân Việt Nam tỏ ý bất mãn và lo lắng đến kế sinh nhai.
Báo Tuổi Trẻ trong nước đưa tin, đang vào vụ cá nam mà mấy trăm tàu tại chợ cá Thọ Quang và cảng cá Đà Nẵng phải đậu bến vì lệnh cấm đánh bắt ba tháng ở biển Đông.
Ngư dân Lê Văn Chiến nói đến ngư trường của tàu cá miền Trung bị giới hạn vì vùng đánh cá thường ngày của họ nay nằm trong khu vực Trung Quốc loan báo muốn quản lý.
Ông kể lại cách đây 10 ngày thuyền ông bị tàu nước ngoài cướp cá, và lính của họ lấy lưỡi lê đâm thủng thuyền thúng dùng để cứu nạn.
Ông Ngô Việt, một ngư dân đánh bắt xa bờ từ huyện Đức Phổ tỉnh Quảng Ngãi tỏ ý lo sợ về cảnh gặp tàu chiến nước ngoài trên biển.
Theo ông mỗi lần ra khơi mà gặp tàu nước ngoài thì chỉ có nước bỏ chạy và chấp nhận lỗ vốn, mất trắng tiền dầu, tiền nước đá.
Trong khi đó chủ tịch Hội nghề cá Việt Nam ông Nguyễn Việt Thắng cho bbcvietnamese.com hay ông vẫn muốn công việc đánh bắt cá của ngư dân Việt Nam diễn ra bình thường.
Năm nào cũng thế thôi. Trung Quốc làm được mấy năm rồi. Năm nào chúng tôi cũng phản đối cả
Nguyễn Việt Thắng - Hội Nghề cá Việt Nam
"Hiện giờ chúng tôi vẫn nói với bà con đánh bắt bình thường, trên vùng biển của mình thì mình cứ đánh thôi. Và chúng tôi có kiến nghị với chính phủ rằng nếu có chuyện gì xảy ra khi bà con đánh cá trên vùng biển của mình, và Trung Quốc có hành động ảnh hưởng đến đánh cá của bà con, chính phủ phải lên tiếng can thiệp để bảovệ quyền lợi của ngư dân Việt Nam."
Khó khăn
Một cán bộ thuộc Hội Nông dân quận Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng, nơi có đội tàu đánh bắt xa bờ đông đảo cho báo Tuổi Trẻ hay, lệnh cấm của Trung Quốc đã làm cho nhiều chủ tàu rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Ông Lê Phương Tâm từ hội Nông dân tỏ ý bức xúc: "Thời gian Trung Quốc cấm trùng với mùa cá chính của ngư dân Việt Nam. Ra lệnh cấm như vậy chẳng khác gì yêu cầu ngư dân kéo thuyền lên bờ nghỉ, chờ đến mùa mưa bão ra khơi,"
Vùng biển Trung Quốc cấm tính từ hải phận của Cam Ranh và Khánh Hòa ngược lên phía Bắc, đến vùng biển thuộc tỉnh Quảng Đông. Và toàn bộ vùng phía Đông đường phân định vịnh Bắc Bộ.
Ông Nguyễn Việt Thắng cho rằng bản đồ lãnh hải phình ra một cách quá đáng của Trung Quốc đã gây ra sự hiểu lầm cho ngư dân Việt Nam, và Việt Nam đã phản đối nhiều lần.
"Trung Quốc cấm như thế là có lạm sang vùng biển của Việt Nam. Cái vùng đang tranh chấp chẳng hạn. Trong khi Việt Nam tuyên bố vùng biển đó thuộc Việt Nam, nhưng phía Trung Quốc đang chiếm giữ Hoàng Sa và coi đó thuộc phần của họ,"
"Dân mình vào chỗ đấy là bình thường. Có khi Trung Quốc dựa vào cái lệnh của ổng để can thiệp, vẫn có thể là họ bắt ngư dân Việt Nam như thường,"
"Năm nào cũng thế thôi. Trung Quốc làm được mấy năm rồi. Năm nào chúng tôi cũng phản đối cả."
Liệu năm nay hải quân và bộ đội biên phòng biển của Việt Nam có hoạt động mạnh hơn mọi năm để bảo vệ ngư dân hay không?
Ông Thắng cho rằng những lúc bình thường, trước thời điểm lệnh cấm, hải quân, cũng như cảnh sát biển Việt Nam đã có hành động bảo vệ ngư dân.
"Nhưng phía Việt Nam không tuyên bố về chuyện này," ông Thắng nói.
..............
Trung Quốc cấm VN đánh cá trong lãnh hải của Việt Nam?
Mặc Lâm, phóng viên đài RFA
2009-05-19
Sau khi Việt Nam cùng với Malaysia đăng ký đường cơ sở mới đặc quyền khai thác kinh tế tại Biển Đông thì Trung Quốc đã mạnh mẽ bác bỏ bản đăng ký này và cho rằng bản đăng ký đó vi phạm chủ quyền của họ.
Photo: RFA
Vùng biển Hòang Sa và Trường Sa
Mới đây, Bắc Kinh tiếp tục ra lệnh cấm đánh bắt cá tại một số vùng biển đanh tranh chấp, trong đó có những khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông. Lệnh cấm này có hiệu lực từ ngày 16/5 đến ngày 1/8/2009.
................
Ngư trường bị phong tỏa, tàu cá nằm bờ
13:35' 02/06/2009 (GMT+7)
Nằm bờ trong mùa cá
Khoảng thời gian từ tháng 3 đến tháng 7 hằng năm là chính vụ cá của ngư dân. Nhưng hiện nay, hàng trăm tàu cá miền Trung đang phải nằm im, vì ngoài khơi bị phong toả.
Theo ghi nhận, hàng trăm tàu cá ở các tỉnh từ Quảng Ngãi, Bình Định đến Đà Nẵng đã neo đậu, ken cứng ven đôi bờ sông Hàn, âu thuyền Thọ Quang, Đà Nẵng không dám ra khơi vì lo lắng trước thông tin Trung Quốc cấm đánh bắt cá có thời hạn ở khu vực biển Đông.
Sợ tàu lạ hơn sợ bão
Chủ tàu kiêm thuyền trưởng tàu ĐNa-66456 - ông Nguyễn Văn Hoà, phường Xuân Hà, quận Thanh Khê, Đà Nẵng - than rằng: "Ngay chính vụ cá mà nhiều tàu chúng tôi buộc phải nằm bờ thế này thì chết mất… Thiệt hại từ việc nằm bờ không chỉ thiếu hụt sản lượng, mà còn tiền vay sắm đồ, trả tiền ăn để giữ bạn tàu, chờ đến ngày ra khơi".
Ngay trong mùa cá mà hàng loạt tàu đánh bắt xa bờ vẫn neo cứng bên sông Hàn. Ảnh: SGTT
Theo ông Hoà, thực ra tàu cá Việt Nam đã bị tàu nước ngoài đuổi ngay trên vùng biển Việt Nam từ nhiều năm nay. Nhiều tàu cá bị đâm chìm, bị bắt phạt hành chính. "Nhưng chúng tôi có tiền đâu mà nộp phạt. Chúng tôi ngậm đắng nuốt cay chấp nhận, bởi nếu không thì bị dẫn độ về nước họ thì tốn kém nhiều hơn. Thường khi bị bắt, họ chỉ cho 1 tàu còn dầu để chúng tôi kèm dắt nhau vào bờ"- ông Hoà cho biết.
Ông Lê Văn Chiến - chủ tàu cá ĐNa 66192 hết sức sốt ruột và lo lắng khi nhận được bản thông báo của Chi cục Thủy sản Đà Nẵng về thông tin Trung Quốc cấm đánh bắt cá có thời hạn trên vùng biển Đông.
Ông Chiến kể: “Đang đánh cá, qua ICOM, tôi nhận được thông báo của Đồn biên phòng 248 cho biết phía Trung Quốc vừa có thông báo từ 12g ngày 16-5 đến 12g ngày 1-8-2009 tất cả các tàu cá VN đều không được vào vùng biển từ 12 độ vĩ Bắc trở lên để đánh bắt cá. Khi nghe thông báo, anh em ai cũng bức xúc vì nếu như vậy thì còn gì ngư trường nữa”. Bởi theo ông Chiến, ngư dân miền Trung chủ yếu làm nghề lưới cào, lưới vây (thuộc dạng đánh bắt xa bờ), mà ngư trường chủ yếu của hai nghề này hiện nằm trọn trong vùng biển mà phía Trung Quốc vừa ra thông báo.
Ông Chiến còn kể: Khoảng chục ngày trước, tàu cá QNg 94734 của ông Lệ (Đức Phổ, Quảng Ngãi) bị một tàu nước ngoài tấn công ngay trên ngư trường lấy đi hơn một nửa số cá vừa đánh bắt được. Đã vậy các thuyền viên trên tàu này trước khi rút lui còn dùng lưỡi lê đâm thủng một chiếc thuyền thúng dùng làm thuyền cứu nạn trên tàu cá.
Cùng tâm trạng như ông Chiến, tại bến cá Thọ Quang (Sơn Trà), tàu cá QNg 94113 của ông Ngô Việt (Đức Phổ, Quảng Ngãi) đang trong giai đoạn tập kết vật tư, chuẩn bị chuyến ra khơi trong một vài ngày tới nhưng lòng ông đầy lo lắng: “Toàn bộ lương thực, nước ngọt, dầu và đá dùng ướp cá đã sẵn sàng. Vậy mà trong lòng cứ phân vân hoài”.
Dù không nói ra nhưng trong ánh mắt của ông Việt đã thể hiện phần nào nỗi lo sợ về những chiếc tàu sắt xù xì với những dòng chữ nước ngoài lúc ẩn lúc hiện: “Mỗi lần ra khơi mà gặp họ (tàu nước ngoài) thì y như rằng mình lỗ tiền dầu, vì lo mà chạy đi cho an toàn. Có khi chạy suốt đêm mới thoát khỏi tầm truy đuổi của các tàu này. Khổ lắm”.
Theo lời ông Việt, cách nay chừng một tháng, tàu cá của ông khi đang vây bắt một đàn cá ở tọa độ 109 độ Đông và 17 độ vĩ Bắc, cách bờ chừng 65 hải lý thì bất ngờ bị một tàu nước ngoài đến yêu cầu dỡ lưới đi nơi khác, nếu không sẽ gặp rắc rối. “Nhìn luồng cá dưới nước mà tiếc đứt ruột nhưng đành phải chấp nhận” - ông Việt nói.
Cần bảo vệ tính mạng, tài sản cho ngư dân
Trước những thông tin trên, Cục Khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản cũng đã có công văn gửi lãnh đạo các sở NN&PTNT đề nghị nhắc nhở, hướng dẫn ngư dân của mình thực hiện đúng những quy định của luật pháp VN về đánh bắt thủy sản trên biển. Tinh thần là phải bảo vệ quyền lợi, tính mạng, tài sản của ngư dân VN khi khai thác thủy sản trên vùng biển VN.
Cục Khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản yêu cầu các sở NN&PTNT theo dõi chặt chẽ tình hình đánh bắt cá của ngư dân địa phương hoạt động trên các vùng biển VN và có biện pháp ứng cứu, giúp đỡ kịp thời khi ngư dân gặp sự cố tai nạn hoặc bị nước ngoài bắt giữ.
Đại úy Nguyễn Tống Khương - trợ lý quản lý biên giới thuộc Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng TP Đà Nẵng - cho biết: “Bằng nhiều hình thức, chúng tôi đã thông báo cho tất cả ngư dân trên địa bàn biết tình hình nói trên. Theo đó, phía biên phòng TP Đà Nẵng yêu cầu ngư dân cứ hoạt động bình thường trên vùng biển mà VN quản lý, thường xuyên liên lạc với bộ đội biên phòng để báo cáo tình hình. Trước đó, lực lượng biên phòng các địa phương cũng đã cấp phát sổ tay hoạt động nghề cá cho ngư dân, trong đó có ghi rõ những khu vực biển đang tranh chấp cũng như những khu vực biển do VN quản lý để ngư dân nắm rõ khu vực đánh bắt.
Trung tá Nguyễn Nhơn, chính trị viên đồn Biên phòng 248, là đơn vị quản lý hầu hết các phương tiện trên biển của ngư dân tại quận Thanh Khê, cho biết: “Ngư dân có vai trò rất lớn trong việc khẳng định chủ quyền biên giới quốc gia trên biển. Hiện nay, biên phòng cùng với chính quyền địa phương và ngư dân càng kết hợp chặt chẽ hơn về vấn đề thông tin trên biển. Đồn thường xuyên phổ biến cho ngư dân biết tình hình việc cấm biển của Trung Quốc cho ngư dân trước khi xuất bến. Ngoài ra, còn phối hợp với hội nông dân và chính quyền địa phương tập trung bà con ngư dân để nói về những diễn biến phức tạp trên biển Đông. Thông qua phương tiện truyền tin trên biển luôn luôn nắm bắt tình hình tàu lạ, tàu nước ngoài thâm nhập trái phép lãnh thổ Việt Nam trên biển”.
Trung tá Nhơn khẳng định: “Ngư dân mình đương nhiên đánh bắt cá trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Tuy nhiên, cách tốt nhất là ứng xử thật mềm dẻo và khôn khéo để tránh các trường hợp va chạm và đụng độ không đáng có với tàu nước ngoài, để tránh thiệt hại về người và của.
(Theo Tuổi trẻ, Lao Động, SGTT)
Subscribe to:
Posts (Atom)




