Cô gái việt nam chẳng có chồng Mắt nhìn xa thẳm tận trời đông Vươn tay đỡ đạn từ trên xuống Khép háng tránh đòn phía hậu công Máu đổ đầy trời lạnh chúm vú Lửa dâng ngập biển nóng ngang hông Thương thay một kiếp gái hèn hạ Mất biển, cao nguyên trụi hết lông
Cha mẹ ngèo em đi bán vé số Xa trường học em dọc phố lang thang Đội nắng mưa em không ngại sang hèn Trong bóng đêm em chẳng sợ ma men
Tóc mây em nắng cháy đỏ bơ phờ Da mềm em đen sạm tờ giấy cháy tuổi thơ em vùi dập trong bụi đời Nhà của em đất nước ngập bùn dơ
Em vẫn phải bì bõm bơi trong nước Em vẫn phải bước qua vùng sơn cước Em vẫn phải sống dù đời chẳng nuông chiều Em vẫn phải nghe đôi điều đạo đức
Dòng sông chẩy có khúc cong khúc thẳng Đêm vỉa hè em nằm mơ lúc vắng Trời đổi thay đất nước cũng đổi thay Vé số bay cánh diều quả ớt cay
CHUYỆN VUI......
Trương Thiết Đầu diễn vở GIAN TƯỚNG được mọi người ca ngợi là tuyệt vời. Viên quan huyện mới đến nhậm chức nghe lời đồn bèn cất công đi xem ông ta biểu diễn, đang xem thì viên quan huyện tức quá bỏ ra về, thăng đường lệnh cho sai dịch bắt Trương Thiết Đầu.
Trương Thiết Đầu nghe lệnh gọi, thấy khác thường, một người diễn kịch thì có liên can gì tới ông quan huyện? Chợt Trương Thiết Đầu nghĩ tới lúc diễn, quan huyện ngồi dưới nghiến răng trợn mắt và hiểu ra đó là vì việc diễn kịch.
Trương Thiết Đầu không thay trang phục, liền theo sai dịch lên công đường, ngạo nghễ đứng giữa công đường. Quan huyện thấy vậy đập thanh gỗ xuống bàn quát:
Tên gian tặc kia, thấy bản quan sao không quỳ xuống?
Trương Thiết Đầu cười khẩy:
Người là viên quan huyện thấp phẩm tép riu, còn ta đây đường đường là quan nhất phẩm có lý do gì phải quỳ trước ngươi!
Viên quan huyện tức quá quát:
Ngươi giả nhất phẩm còn dám nghênh ngang ở đây hử!
Trương Thiết Đầu cười đáp:
Biết tôi là giả, thì hà tất đại nhân phải tức giận thật?
Cho em gặp mặt vui vầy Anh đây một chỗ thân gầy cô đơn Địa cầu rộng lớn mênh mông Chỉ tay em nói anh không về à Anh đi cách biệt mười năm Góp công dựng nước nhớ thăm quê nhà Thùng thư anh để phía xa Bia miệng anh gét anh thà đi qua
Mẹ đã từng làm mướn kiếm cơm Đêm hôm sớm tối cố cho thơm Mặc cho gió cuốn hay mưa lụt Nuôi cả chồng con chẳng có bờm
Kháng chiến mẹ theo hồ chí minh Điện biên đánh giặc chẳng còn xinh Ngày về bỏ lại nơi tuyền tuyến Một trái tim hồng thành phế binh
Giải phóng người ta chết thảm thương Tưởng đâu cuộc sống sẽ như thường Ai ngờ số phận còn lam lũ Con cái đời nay chạy tứ phương
Đứa lớn vượt biên đi xứ xa Chẳng may gặp cướp trở thành ma Còn con gái út lên thành phố Ở đợ Ô - SIN kiếp mẹ già
Mới biết ở đời cái vạ bay Bay từ đời mẹ đến đời nay Bao nhiêu xương máu thành tro bụi Ớt đỏ đời nay hết chất cay.
CHUYỆ VUI....
Nhà nho nọ thấy quan lại tham nhũng trong lòng rất khinh. Một hôm, các quan đến nhà chơi, trong số đó có cả mấy bạn đồng song thủơ trước. Ông ta bảo người nhà dọn rượu thết. Người nhà bưng mâm lên, ông ta đứng dậy thưa:
Chả mấy khi rồng đến nhà tôm, các ngài có bụng yêu nhà nho thanh bạch đến chơi, có chén rượu nhạt xin các ngài chiếu cố cho.
Các quan cầm đũa, gắp mấy món. Các quan ăn thấy ngon miệng, liền khề khà hỏi: đây đĩa gì, kia bát gì...
Em là gái điếm công viên Người ta gọi đó là điên là bờm Ở đời ai chẳng muốn thơm Chẳng ai lại muốn đi chôm chồng người
Quê em nước lụt khắp nơi Người người chết đói phải bơi giữa đường Cha em đi lính Xa trừơng Mẹ em tàn phế nằm giường quanh năm
Xót mẹ không thuốc không thăm Mình em thất học ăn nằm người dưng Bán chôn đổi lấy tình thương Đồng tiền dính máu đắp xương mẹ già
Cán bộ ông lớn người ta Đêm em sửa gối thay bà vợ hai Ngày thì họ lớn tiếng sai Đuổi em khắp phố chửi bài quạ tha
Bao giờ trời nổi can qua Cho em hết kiếp làm ma không chồng
CHUYỆN VUI.....
Có 3 người đi lạc vào rừng già, gặp một bộ lạc thổ dân và bị bắt. Đây là một bộ lạc ăn thịt người nên họ đã cầm chắc cái chết. Tuy nhiên, ông tù trưởng cho 3 người một điều kiện để thoát chết: Hãy vào rừng và tìm 3 trái của một loại trái cây nào đó và trở lại gặp ta. Cả 3 người cùng đi vào rừng. Người đầu tiên trở ra, tù trưởng ra điều kiện:
Hãy nuốt trửng 3 trái cây ngươi cầm mà không được tỏ ra bất kỳ cảm xúc nào trên mặt.
Anh chàng tội nghiệp cầm 3 trái táo nên chỉ nuốt trái thứ nhất đã nhăn mặt đau đớn và bị đem đi giết ngay lập tức. Anh chàng thứ 2 đem đến 3 trái dâu. Anh chàng nuốt ngon lành nhưng đến trái thứ 3 anh chàng bỗng nhiên bật cười và cũng bị giết. Hai anh xấu số gặp lại nhau trên thiên đường. Anh chàng thứ nhất thắc mắc:
- Tao đau quá chịu không nổi nhăn mặt chết là phải, còn mày sao lại cười?
- Vì lúc đó tao thấy thằng kia trong rừng đi ra cầm 3 trái thơm..
Thầy cúng say sưa việc thắp hương Cầu may tiền phúng đến chiều cường Người ngèo thờ cúng dăm đồng bạc Kẻ phú lễ dâng cả bạc vương Xuân hạ ông kêu toàn quỷ dữ Thu đông bà gọi những ma vương Mới hay có quét nhà ra rác Càng cúng càng ma đến róc xương
CHUYỆN VUI.....
Một thầy địa lí, một thầy phù thuỷ, một thầy bói ế hàng, ba thầy rủ nhau đi phương khác kiếm ăn. Ði từ sáng đến tối, bụng đói meo mà ba thầy cũng chưa tìm được chỗ nghỉ chân. Thầy địa lí sực nhớ ra gần đấy có nhà quen, mới bảo hai thầy kia:
- Ngày trước tôi có để giúp ngôi đất cho một nhà trong làng này. Nhà nó bây giờ cũng khá. Anh em ta gắng mà đến đấy, thế nào cũng được bữa no say.
- Nhưng tôi cũng dặn trước, hễn đén đấy người ta có mời ăn thì phải làm cao mới được, chứ đừng để người ta biết mình đói, người ta khinh.
Ba thầy tìm đến. Chủ nhà, gặp lại tầy cũ, tiếp rước niềm nở, bảo người nhà làm cơm thết đãi. Ba thầy cứ từ chối. Chủ nhà mời mãi, các thầy bảo:
Thôi xin bác cho bận khác. Chúng tôi đã cơm rượu ngoài hàng rồi, chỉ phiền ông cho ngủ nhờ một tối, sáng mai anh em xin đi sớm.
Chủ nhà tưởng các thầy thật tình, mới bảo người nhà thôi đừng dọn cơm nữa, quét giường trải chiếu mời các thầy đi ngủ.
Ba thầy thấy vậy buồn lắm, nhưng chẳng lẽ lại thú thực, đành bóp bụng đi ngủ. Nằm mãi chẳng ngủ được. hai thầy kia mới cằn nhằn với thầy địa lí:
Ðầu đuôi chỉ tại anh cả. Việc gì xui nhau làm khách để đến nỗi bây giờ không ngủ được!
Thầy địa lí tuy bụng cũng hối, nhưng đã bày chuyện ra rồi đành chịu, thấy hai thầy kia cứ nói lôi thôi sợ người nhà nghe tiếng, mới bảo:
Thôi các ông cứ nằm im, để chốc nữa nhà nó ngủ yên, tôi xuống bếp lục xem có gì ăn được, tôi mang ra cùng ăn cho đỡ đói.
"Hắn đi thì có hắn trước đã, chứ đâu đến phần mình".
Thầy vội vàng lẻn xuống đất, rón rén mò đường vào bếp. Chẳng may cho thầy, loạng choạng giẫm ngay phải cái lưỡi cuốc dựng ở xó nhà, cán cuốc đập đánh "độp" một cái vào đầu. Tưởng người nhà rình, biết, nó đánh, thầy luống cuống kêu inh lên:
Ối giờ ơi! Tôi lạy ông, ông tha cho. Chuyện này chỉ tại anh thầy địa lí!
Thư sinh nhỏ bé nhất nhà Má hồng môi đỏ thật thà nhà nông Đêm hôm sớm tối ngoài đồng Một mình bé nhỏ trông đàn chiên con
Chim rừng tiếng hót véo von Bên đàn chiên nhỏ em tròn việc công Sư tử đến từ đằng đông Thẳng tay em đập trúng đầu ác linh
Dân quê đang sống yên bình Ngờ đâu giặc cướp thình lình bao quanh Mọi người cao chạy cho nhanh Chỉ mình em bé cái chành trong tay
Không giáo không một dao phay Cái chành ném đá trước ngay quân thù Khổng lồ GÔ LI ÁT ngu Chỉ một viên đá là mù ngìn thu
Ngày nay quê mẹ có thù Một GÔ LI ÁT đến từ bên trên Xin Trời cho một mũi tên Cho tôi ĐA VID làm lên sử vàng
CHUYỆN VUI........
Việt nam . Mỹ . Pháp. ba nước tranh nhau nhận vườn Ê-Đen, Thiên đàng là do CHúa tạo ra cho mình . Pháp và Việt nam tranh cãi hết 9 năm không phân thắng bại , Mỹ ngứa tai nhẩy vào tranh cãi tiếp gần 30 năm vẫn không phân thắng bại, về sau cả ba phải đưa nhau ra tòa án quốc tế . quan tòa : Mỹ nói trước - thưa tòa ban đầu Chúa Trời dựng lên vườn Ê-Đen có A-Đam và Ê-Va họ không cần mặc quần áo , điều đó chứng minh Thiên Đàng rất tự do . Thiên đàng Chúa dựng lên cho nước MỸ. quan tòa : Pháp nói. - thưa tòa A-Đam và Ê-Va sống chung với nhau không mặc quần áo là rất lãng mạng .điều này chứng minh thiên đàng thuộc về Pháp. quan tòa : việt nam. thưa tòa A-Đam và Ê-Va không có quần áo mặc , phải che thân bằng lá cây , có ăn vụng mỗi một quả táo mà cũng bị phạt , điều này chỉ có ở Việt nam . THiên đàng là của việt nam . quan tòa : Việt nam thắng kiện.
Trời làm ra trái khế chua Để mưa để nắng gió đua thi tài Mai ngày ai có quân sai Khế chua sẽ ngọt bước hài bên ai
Mẩn mê một kiếp con trai Thấy hài cao gót phôi phai hao gầy Tìm thầy để được học thầy Chẻ câu lục bát trăng đầy vườn ai
bôn ba ôm mộng luyện tài Tóc xanh xưa đã bạc hai ba phần khế chua đứng ngắm tần ngần ước chi làm quạ túi gần ba ngang
đêm qua trăng sáng vườn làng có anh đầy tớ đổi vàng lấy chua vàng bay xuống đất như mưa khế chua thành ngọt gió lùa đôi cau.
bình minh giấc mộng còn đau khế đâu chẳng thấy thấy nhau xa vời giận trời sinh khế cho đời làm cho chim quạ ngủ rơi xuống giường
CHUYỆN VUI......
Hai vợ chồng chuẩn bị đến dự vũ hội hóa trang thì người vợ lên cơn đau đầu dữ dội nên ông chồng đành đi một mình. Người vợ uống thuốc rồi lên giường đánh một giấc ngủ ngắn. Khi tỉnh dậy, thấy mình hoàn toàn mạnh khỏe, cô quyết định tới dạ hội xem ông chồng cư xử thế nào khi "xổng xích". Cô vợ nhanh chóng nhận ra chồng mình trong bộ đồ hóa trang đang lượn lờ giữa sàn nhảy, khiêu vũ với hết cô gái này đến cô gái khác, vuốt ve cô nọ, hôn má cô kia.
Người vợ thấy vậy bèn tiến tới gần chồng, làm những động tác khêu gợi khiến ông ta bỏ rơi những người bạn nhảy khác và quay ra quấn lấy cô, làm đủ trò sàm sỡ. Được một lát, hai người kéo nhau ra ngoài, chui vào một chiếc ôtô và làm cái việc không nói ra thì ai cũng biết.
Trước giờ tháo mặt nạ lúc nửa đêm, cô vợ lẻn về nhà, cởi đồ hóa trang và leo lên giường chờ chồng về, tưởng tượng ra đủ kiểu giải thích mà ông chồng sẽ đưa ra cho những hành vi ở dạ hội.
Khi chồng về đến nhà, cô vợ ngồi dậy hỏi:
Buổi dạ tiệc vui không anh?:
Người chồng đáp:
- Ôi, toàn những thứ cũ rích ấy mà. - Em biết đấy, khi không có em, anh chẳng bao giờ cảm thấy vui vẻ cả. Người vợ hỏi tiếp: Thế anh có khiêu vũ không?
Ông chồng đáp:
Anh thậm chí không nhảy lấy một bản nhạc nào. Khi tới đó, anh gặp mấy đứa bạn cũ, thế là cả lũ kéo nhau vào một xó và chơi bài cả buổi tối. Nhưng em biết không, thằng bạn được anh cho mượn bộ đồ hóa trang kể lại, nó có một buổi tối cực kỳ thú vị.
đêm qua mơ thấy trường sa có con ma đói chạy ra chạy vào đá cứng em đục chiến hào thủ đô quê bác ông gào ông hô ăn nói ông CỰ tô tô lấy dân làm gốc làm bô đỡ đòn thế nhưng blog Điếu Cày yêu trường sa lắm bị đày vô khu em bé mới một hai thu phơi mình dưới nắng đòn thù em mang mới hay độc ác dã man không chỉ đế quốc việt nam cũng nhiều
Bài của Lê Thanh Phong trong trang bọ lập
Bộ Tài nguyên Môi trường tổ chức Tuần lễ Biển và hải đảo Việt Nam từ 1-8.6. Nhiều ý kiến lên tiếng ủng hộ về lễ kỷ niệm và đề xuất ngày kỷ niệm biển Đông và Hải đảo Việt Nam . Về sự kiện này, Tổng Cục trưởng Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam Trần Văn Cư phát biểu: “Để khai thác và bảo vệ biển, chúng tôi xác định phải xây dựng thế trận lòng dân, dựa vào sức mạnh của dân”. Ông Cư nói đến việc đánh giá lại hệ thống đảo để sử dụng hợp lý. Tổ chức đưa dân ra các đảo để vừa phát triển kinh tế, vừa bảo vệ chủ quyền biển đảo.
Đã có nhiều hộ dân ra sinh sống ở quần đảo Trường Sa, đã có nhiều em bé tung tăng chạy nhảy trên những hòn đảo tiền tiêu đầy sóng gió. Vừa qua, đã có công dân Trường Sa chào đời. Những người có dịp đến thăm Trường Sa đều suy nghĩ rằng người lính của quần đảo này là những anh hùng. Không cần đến cái chết, sống ở Trường Sa để giữ mảnh đất này đã là hy sinh cho tổ quốc thực sự. Với những người lính làm nhiệm vụ bảo vệ đất nước, đến địa danh Trường Sa đã là một cuộc hành quân lớn. Cho nên đối với một người dân, chọn Trường Sa làm đất sống là một lựa chọn oanh liệt, như một chiến sĩ chịu đựng gian khổ trên các mặt trận.
Những đứa bé lớn lên ở Trường Sa đối diện với trăm thứ hiểm nguy. Các em chưa hiểu gì về chiến tranh, về chủ quyền của quốc gia, về độc lập của dân tộc. Nhưng các em đang sống ở đó, nhận lấy trách nhiệm của một công dân giữ nước, sự tồn tại của các em trên quần đảo Trường Sa là sự thực hiện hành động bảo vệ đất nước thiêng liêng và cụ thể nhất, trực tiếp nhất. Mỗi công dân trên Trường Sa là một chiến sĩ, các em cũng là những công dân giữ nước. Các em đang hy sinh vì đất nước nhưng không biết rằng mình làm điều vĩ đại đó. Những người đang sống yên ấm trong đất liền, giàu có trong nhung lụa, cao sang trong quyền thế chưa chắc đã làm được điều có ích như những em bé Trường Sa.
Nhưng thế trận lòng dân không chỉ là những công dân VN sẵn sàng tiên phong ra những đảo xa để khai thác kinh tế và bảo vệ biển đảo. Bên cạnh những người dám hy sinh, chấp nhận gian khổ đó, cần phải có hàng triệu trái tim và ý chí của người trong đất liền, của mọi người Việt Nam trên toàn thế giới. Không phải một tuần kỷ niệm biển đảo mà thường trực xây dựng lòng yêu nước, đánh thức niềm tự hào dân tộc, tuyên truyền nhận thức về tầm quan trọng của biển đảo để mọi công dân đều quyết tâm bảo vệ chủ quyền trên từng thước núi tấc sống mà cha ông để lại. Thế trận lòng dân là toàn dân, lúc đó mới có sức mạnh, không sợ hãi bất kỳ cường địch nào.
Xẻ dọc trường sơn cha đi cứu nước Tuổi thanh xuân cha bước trong rừng Trời mù mịt mưa bom và bão đạn Cha cùng đồng đội lạc mất đường ra
Ngày trở về cha có xương với da hạt bo bo chính phủ cho đau bụng cha làm nụng vất vả chẳng được chi Cha lại xẻ dọc trường sơn đi cứu nhà
một mình thôi cha vào rừng trồng rẫy lũ con thơ có đứa vừa đẫy ngày xếp huân chương vào xó bếp , trồng đay mùa đông qua rau tầu bay bát ngát
cha vui sống cùng hương hồn đồng đội giữa trường sơn cha chẳng vội , chẳng momg mặc sóng đời lúc vẩn đục lúc trong sống cùng người chết vui lòng sảng khoái
tôi ao ước có một ngày thư thái về thăm cha thăm lại núi bài thơ thăm quê cha đã một thở bơ vơ cha đứng đó núi bài thơ vẫn đợi.
CHA GIÀ.....
Cha già râu tóc bạc phơ Một gian nhà nhỏ bơ vơ bên đồi Người ta như đũa có đôi Cha già giờ đã mồ côi một mình
Đông sang hè đến mưa sình Mưa bên đồi một trong mình mưa hai Cha thương người ấy có tài Bao năm máu lửa đôi hài bên cha
bây giờ người đã đi xa khóc thương đỏ mắt mình cha một mình con cháu gió cuốn thình lình xa phương cầu thực bỏ tình đơn côi
một mình dò dẫm bên đồi mắt mờ chân chậm bên nồi cám heo vắng người cơm đậy canh treo một gian nhà vắng con mèo đi đâu
ước gì trời đổ mưa ngâu cho người trên dưới hết sầu hết mong
CHUYỆN VUI......
Nhà vua vi hành, gặp một ông lão đang cày ngoài đồng. Nhà vua dừng lại hỏi thăm về ruộng nương, lúa má, rồi lân la hỏi đến chính sự, tư cách quan trong địa hạt thế nào.
Ông lão nói:
Ối chà! Các quan ở đây đều là những bậc trung thần nghĩa sĩ cả.
Nhà vua hỏi:
Làm sao mà lão biết?
Ông lão đáp:
Tôi xem hát xưa nay, thấy những vai quan tham gian ác như Ðổng Trác, Tào Tháo đều mặt trắng mà các quan ở đây tôi chưa thấy ông nào mặt trắng như thế bao giờ! Ông nào mặt mũi cũng hồng hào béo tốt cả!
trong một buổi họp chi bộ đảng , đồng chí bí thư tuyên bố : - Chủ nghĩa tư bản đang giẫy chết , đang lằm trên bờ vực. chủ nghĩa cộng sản đi trước một bước.
Cứ tưởng vào đây thật thảnh thơi Ai ngờ lắm lúc cứ như bơi Gặp may ca hát nhà đông khách Xúi quẩy xướng thơ chợ vắng người Chẳng thích làm chi cho nổi tiếng Chỉ mong trải nghiệm nỗi tơ đời Cũng may là có thơ làm bạn Tuy chửa được hay vẫn có lời
http://www.youtube.com/watch?v=rJEfwSU-FnY
chuyện vui..... Một bà già to béo đi ra khỏi siêu thị, khi đến bên chiếc xe của mình, bà phát hiện mấy gã trai đang ngồi bên trong. Lập tức, bà ta mở phắt túi xách, lôi ra một khẩu rulô to tướng, lên đạn "roạt" một cái, chĩa thẳng vào chúng và quát to:
- Mấy cái bị rách! Cút ngay không tao nổ bể sọ hết cả đám!
Bọn trộm chạy bán sống bán chết. Bà béo ngồi vào xe, không tra nổi chìa khoá vào ổ điện, mãi sau bà mới phát hiện ra là chiếc xe của mình ở cách đó không xa. Khi lái xe ra đến đầu phố, nhìn thấy xe cảnh sát chở mấy tên trộm, hú còi chạy ngược lại, bà ta lẩm bẩm:
- Cảnh sát bây giờ tài thật, mình chưa kịp đi báo, thì họ đã tóm cổ được bọn chúng rồi!
Thanh liêm hai chữ đắt hơn vàng Phố xá bây giờ dân bán than Than bán từ nhà ra đến phố Bố làm quan huyện cứ lên thang
Họ hàng từ khắp bắc vào nam Ăn bám cũng được hưởng lộc vàng Mặc kệ nước tràn đê đổ vỡ Ông còn đương bận tiếp quan tham
Ăn chia dự án ông là đầu Dân kiện nộp vàng trước mới tâu Liêm sỉ đời nay là chuyện lạ Ai mà liêm sỉ hóa ra ngu
Nước còn hay mất đừng thì thầm Kẻo lại làm bay mất cái mâm Ai đấm ai xoa ông nhắm mắt Gật gù lắc lắc còn tùy tâm
Sân chơi bờ lóg dân kêu ca Khắp cả trong nhà đến nước xa Cầu khấn ông trời mau đến cứu Trả về liêm sỉ cho dân ta.
CHUYỆN VUI.......
Có anh lính đi xa, nhân có bạn bè ghé thăm, nhờ bạn đem về cho vợ ở nhà một trăm quan tiền và một bức thư. Giữa đường, anh bạn tò mò giở thư ra xem. Không thấy biên số tiền gửi bao nhiêu, chỉ thấy vẽ bốn con chó, một cái hình bát quái, hai con dê, và một cái chũm chọe, anh ta mới nẩy ra ý ăn bớt. Về đến nơi, anh ta chỉ giao cho vợ bạn bức thư và bốn chục quan tiền
Người vợ xem thư, biết thiếu tiền, bèn lên quan nhờ phân xử. Quan hỏi:
Chồng chị gửi người ta bốn mươi quan tiền, người ta mang về tận tay, còn kiện cáo gì nữa?
Người vợ nói:
- Bẩm quan lớn! Anh ta ăn bớt ạ! Chồng con gửi cho những một trăm quan kia ạ!
- Sao chị biết?
- Bẩm quan lớn! Thư chồng con viết rành rành ra đấy, xin quan lớn xem thư sẽ rõ.
Quan giở bức thư quái lạ kia ra xem, không hiểu gì cả, liền hỏi:
- Thế là thế nào? Bức thư không có chữ nghĩa gì cả, sao chị biết chồng chị gửi một trăm quan?
- Bẩm quan lớn, chồng con biên rõ ràng ra đấy. Bốn con chó là tứ cẩu, cẩu là cửu, bốn chín ba sáu. Bát quái, tám quẻ, mỗi quẻ tám gạch, tám tám sáu tư. Ba mươi sáu với sáu mươi tư, chả là một trăm quan đó sao?
Quan cho là phải, bắt anh kia trả số tiền kia. Nhưng quan còn thắc mắc, hỏi:
Thế hai con dê và cái chũm chọe kia là ý thế nào?
Chị kia xấu hổ, hai má đỏ ửng, mỉm cười, không nói. Quan hỏi mãi mới thưa:
- Bẩm quan lớn, không có ý gì cả ạ! Nhà con vẽ đùa đấy thôi.
- Ðùa thế nào, phải nói ra!
- Bẩm quan lớn, hai con dê và cái chũm chọe là nhà con hẹn với con rằng đến tết trùng dương thì nhà con sẽ về thăm nhà ạ!
Bấy giờ quan mới nhận thấy mình không sáng ý bằng người đàn bà không học hành gì cả.
khánh ly .một cõi đi về http://www.youtube.com/watch?v=5D1VbKfSjXI
Chơi vơi cánh én lưng trời Tưng bừng hoa nở muôn lời hát ca lượn lờ ong bướm tìm hoa Hoa đây còn bé mẹ cha gửi bà
Chơi vơi hạt nắng bên nhà Cau đà chín tới trầu tra vôi rồi Trầu cau cũng mặc thân tôi Tôi còn mải miết hoa khôi bên đời
Chơi vơi lá rụng lưng trời Trầu thôi xanh lá , vàng nơi cuối giàn Mùa thu hoa cúc bạt ngàn Bên đời ai hát ai đàn mặc ai
Đông về em vẫn chơi vơi Mặc cho bông tuyết buông rơi bên hè Đời sau anh đỗ ông nghè Em thôi làm kiếp ong ve giữa trời
CHUYÊN VUI ......
Sau một thời gian dài phục vụ trong quân ngũ, một anh lính được nghỉ phép về thăm người yêu. Trong buổi tối đầu tiên gặp nhau, anh lính nói: Em yêu, tối nay hai đứa mình đánh giáp lá cà nhé?. Người yêu anh nhỏ nhẹ đáp: Vâng ạ! Mình đánh giáp lá cà cho đến sáng nhé! Nhưng anh không được lùa đại quân vào thành đâu đấy. Anh lính hỏi lại: Làm sao vậy cưng?. Vì em chưa muốn có lính mới, cô gái trả lời người yêu với ánh mắt ngại ngùng. Anh lính đáp:
Được rồi. Em đừng lo. Anh sẽ đưa quân vào thành và khi nào có pháo lệnh, anh sẽ lùa quân ra ngoài quan ải!.
Chẳng say danh vọng chẳng say xinh Mê mẩn thơ ai hơn của mình Sáng sớm tinh mơ mở máy tính Đêm hôm khuya khoắt đóng im mành Say sưa thơ thẩn một mình sướng Ngao ngán bần thần ai cũng kinh Người tưởng ta say ta lại tỉnh Chẳng qua ta thích khổ thơ tình
http://www.youtube.com/watch?v=yvafSl57czw
CHUYEN CƯỜI .........
Ở một nhà hàng nọ có cô chạy bàn nhanh mồm và vui tính. Một hôm có một tốp khách vào ăn, cô ta nhanh nhẩu chạy tới giới thiệu các món ăn với khách: Thưa các anh! Nhà hàng em nổi tiếng các món ăn, món nào cũng ngon, món nào cũng có, món nào cũng ấn tượng. Khách hỏi: Cơm! Có cơm không? Cô ta trả lời: - Ôi dào, cơm! Cơm thì thơm nhau, món này ai cũng thích. Khách lại hỏi: - Vậy có rau không? Ăn rau thì thế nào? - Có rau! Ăn rau thì đau nhau. Các anh có biết vì sao ăn rau lại đau nhau không? Vì nó rẻ, doanh thu ít hơn mà. Khách lại hỏi: - Vậy ăn cá thì sao? - Ăn cá thì đá nhau! Có nhiều đạm ăn cá khoẻ dễ đá nhau. Khách lại hỏi. - Vậy ăn tôm? - Ăn tôm thì ôm nhau. Tôm lúc hấp, lúc luộc hoặc nướng xong cứ co quắp lại như người ôm nhau ấy mà. Khách lại hỏi. - Nếu vậy tôi ăn thịt. Ăn thịt thì sao nhau?
- Ăn thịt thì... thì... Cô gái ngượng ngùng không biết trả lời ra sao. Ai trả lời dùm cô gái nhỉ?